Loading...

Chủ Nhật, ngày 15 tháng 3 năm 2015

Lời nói thực của người già



Người già nói thật



Hộp thư tôi mới nhận được bài viết dưới đây có những nhận xét rất chí lý đối với người cao tuổi; mời các ông bà các cụ đọc tham khảo. 
Trường hợp những bạn trẻ đã có gia đình riêng, lại vẫn còn cha mẹ già, có ông bà cao tuổi thì cũng cần đọc để biết, và chia sẻ.

Vệ Nhi

-----  

Lời nói thật của người già


Giai đoạn đầu tiên, từ tuổi 70


Có một tổ ấm của riêng ta, chưa đến lúc chết, xin nhớ muôn ngàn lần chớ bỏ mất nó đi.
Có một người bạn đời thân thiết, phải cùng đối đãi và chăm sóc tốt cho nhau,
Có một cái thân thể, tự mình phải biết bảo trọng, có một cái tâm thái tốt, tự mình vui sướng!

Chúng ta đã già rồi! Nhưng mà hiện tại sức khoẻ vẫn còn tốt, hiện hãy còn tốt. Thích ăn gì thì ăn, thích mặc gì thì cứ mặc, thích chơi đùa gì thì cứ chơi đùa, chẳng nên tự bạc đãi mình, vì những ngày giờ này sẽ không còn là bao lâu nữa, cần phải nắm lấy (cơ hội). Nắm giữ một ít tiền, giữ lại căn nhà, và nhất là biết tự an bài (sắp xếp) tốt cho con đường sau cùng của mình.

Tình trạng kính tế của con cái được tốt, nhưng là của chính chúng. Con cái hiếu thuận là phẩm hạnh tốt của chúng. Chúng ta chẳng nên cự tuyệt sự giúp đỡ của con cái, không nên cự tuyệt sự hiếu kính của chúng. Nhưng quan trọng nhứt là phải biết tự nương tựa vào chính mình, tự an bài tốt cho sinh hoạt của chính chúng ta.


Giai đoạn thứ hai

Qua hết đoạn tuổi bảy mươi (tức ở vào tuổi bát tuần) mà không có bệnh hoạn gì, cuộc sống hãy còn được tự do, nghĩa là không có những vấn đề gì lớn xảy ra là tốt. Nhưng phải nên nhớ rằng mình đúng là đã già rồi, thể lực và tinh lực sẽ không còn tốt nữa, các phản ứng tự nhiên của mình cũng sẽ từ từ xấu đi.

Nên ăn cơm chậm lại để đề phòng mắc nghẹn; đi đứng cần chậm lại để đề phòng bị té ngã. Chẳng nên tranh hơn người, cần biết tự chăm sóc cho chính bản thân mình! Đừng nên đi "quán xuyến" việc này việc kia, lo lắng sinh hoạt của con cái. Có người còn đi giữ cháu nội cháu ngoại nữa.
Cần phải biết "ích kỷ" một chút để, tự chăm sóc, trông coi chính mình.
Mọi việc phải biết để cho nó hoà theo tự nhiên, cũng phải làm chút công việc nhà, như thu quét dọn rác, nhưng luôn phải nhớ cố gắng giữ gìn cho cái trạng thái sức khoẻ của mình được lâu dài hơn.
Làm vậy là để cho cái năng lực mà tự chủ được cuộc sống của mình có thể kéo dài thêm, không phải nhờ vào sự chăm sóc của người khác, thì có phải là tốt hơn không?  


Giai đoạn thứ ba


Sức khoẻ đã suy yếu rồi (qua hết tuổi 80), phải cần đến người giúp chăm sóc cho mình, việc này nhất định phải được chuẩn bị từ trước, tuyệt đại đa số con người ít ai tránh khỏi được cái cửa ải này.

Phải biết điều chỉnh tốt cho lòng mình, phải biết thích ứng với hoàn cảnh, sinh lão bịnh tử, mà cái Tử là việc thường tình của đời người.
Ta cứ thản nhiên mà đối diện với nó, vì đó là cái đoạn cuối của đời người, chẳng có gì mà phải sợ nó, đã có chuẩn bị trước rồi, thì chẳng có chi mà cảm thấy phải khó chịu.

Hoặc là vào viện dưỡng lão, hoặc là mướn người đến nhà trông coi chăm sóc cho mình, lượng sức lượng tình mà làm, nhất định là phải có biện pháp.

Nguyên tắc là chẳng nên "làm khổ" con cái của mình, đừng để con cái mang nặng cái tâm lý không tốt, làm thêm nhiều công việc nhà, gánh nặng thêm sự tốn hao tài chánh hạn hẹp của gia đình riêng chúng.

Tự mình phải biết khắc phục thêm một chút, cái cuộc đời này của mình, cái gì khổ, cái gì khó khăn cũng đã qua rồi, hãy tin tưởng rằng cái đoạn đường nhân sinh cuối cùng cũng sẽ dễ dàng mà bước qua.


Giai đoạn thứ tư

Đầu óc ta minh mẫn, có thể là bệnh tật đeo mang không cách nào thoát khỏi, lúc mà cái phẩm chất của sinh mạng đến điểm tệ hại nhất. Lúc đó phải biết dám đối diện với cái chết, cương quyết không để người nhà phải lao khổ tái cứu sinh, không để bà con thân hữu phải chịu hứng chịu những hao tốn vô ích.


 "Già rồi" trông cậy vào ai? Chính mình, chính mình, lại vẫn là chính mình.

Già rồi thì phải làm sao?

Tại sao lại có cái ý nghĩ nnày? Đó là do tôi luôn nhận thấy, người già trên 80, không cần phải hạn chế đồ ăn của họ phải thanh đạm, cũng không cần phải giảm cân, ăn được là quan trọng nhứt

Muốn ăn gì thì cứ ăn, có thể cho là ăn được những món ngon của thế gian này, để cho cuộc sống càng thêm vui sướng và thích thú.

Hạn chế người già không được làm cái này, ăn cái kia… là đi ngược lại cái nhân tính của con người, mà lại cũng chẳng có gì gọi là căn cứ khoa học cả.

Trên thực tế, càng ngày càng có nhiều hiển thị chứng cứ của khoa học là, người già cần ăn ngon thêm một chút, cần mập thêm một chút, để cho cơ thể họ có thêm năng lượng năng lức để đối kháng bệnh tật, đối kháng tính trầm cảm.

Tôi mong ước là, các cụ lão niên đều có thể hưởng thụ được sự tốt đẹp của đoạn cuối con đường nhân sinh của chính mình, mà không phải lưu lại bất cứ một điều gì phải hối tiếc.

Có thể cũng đừng kỳ vọng hay chờ đợi để lại cho thế hệ kế tiếp một điều gì, cái gì mà mình lại chắt chiu quá đáng...

 Lời kết luận:

Câu nói đúng của tục ngữ: "biết lo về tài chánh thì không nghèo, có kế hoạch thì không rối rắm, có chuẩn bị thì không bận rộn". Chúng ta với tư cách là lão niên "dự bị quân" đã có ý tốt chuẩn bị những điều đó hay chưa?

Chỉ cần sự việc chưa xảy ra, có thời gian chuẩn bị cho tốt, thật tốt để sau này sẽ khỏi phải lo lắng cho cuộc sống ở tuổi xế chiều.

Thứ nhất: Lão Kiện
Sự chuẩn bị trước tiên là cái khả năng làm cho sức khỏe tốt ở tuổi già, ngày thường cần chú ý đến "tam dưỡng":
1-ăn uống dinh dưỡng,
2-chú trọng bảo dưỡng,
3-phải biết tu dưỡng.




Thứ hai: Lão Cư
1-  Đối với sự việc cùng con cháu ở chung, phải rán nhẫn nhịn bằng cách im hơi lặng tiếng trong cuộc sống, chi bằng
2- Vui sống hưởng thụ với cuộc sống đơn lẻ độc thân, bất luận là trong thành phố hay khu ngoại ô…, tóm lại là những nơi thích hợp cho chính bản thân mình, đồng thời là nơi có những quán ăn gần nhà mà mình ưa thích nhất (nay ở nhiều vùng nông thôn cũng đã có bán quà, bán quán dù đơn sơ…

 Thứ ba: Lão Bổn
- Đã nuôi dưỡng được con cái mà lại không thể có cách nào để dưỡng già hay sao?  Là cha mẹ của người ta thì phải nhớ biết tự lập tự cường, chưa vào trong quan tài thì đừng bao giờ chia gia sản.

Thứ tư: Lão Hữu
- Có được một người bạn tốt, người hảo hữu cùng ăn chung và người bạn đời đều quan trọng như nhau, bình thường cần phải biết kết rộng thiện duyên, nhận thức nhiều về các loại bằng hữu, là để hưởng thụ được cái bí quyết của nhân sinh.

 Nói tóm lại, dù bạn là một trường thọ lão ông hay lão phụ, cuối cùng, bạn cũng chỉ là một con người.

Cái câu nói này thật không bi thiết chút nào, lại cũng không có gì phải lo sợ, hoàn toàn do bạn tự an bài cách sống như thế nào, để coi bạn có hay không có cái tâm lý thành thục, có yêu thích cái gì đó thì rất đáng để bạn trực tiếp đi làm, trực tiếp thực hiện…

Có được cái sức khoẻ tốt hay vui sống hạnh phúc thì nên nhớ cũng đừng hy vọng để lại cho con cái một cái gì đó. Hãy để con cái chúng tự lo cho cuộc sống của chúng.

Các lão bằng hữu ơi, cần phải ghi nhớ là chúng ta đều là những con người của cái thế hệ cuối cùng hiếu thuận với cha mẹ, lại cũng là những con người của cái thế hệ thứ nhất bị con cái bỏ rơi (có khi như vậy đấy!).

 Xin đừng có nghĩ sống "một mình rất buồn tẻ", "già rồi mà chẳng có ai phục dịch", những tín hiệu phiến diện đó quả là những câu nói lỗi thời từ lâu rồi.

Hãy nhận thức cách rõ ràng là: tiền tài, giàu sang chỉ là những số thuần túy mà thôi, danh lợi cũng chỉ là một đoản kỳ tạm hư vinh, cuộc sống mới đúng là cái toàn diện của đời người.

Hãy là cái người "vui sống hưởng thụ cái cảnh già độc thân", thì cuộc đời mình sẽ có những mùa Xuân rực rỡ trở lại, với chính mình, điều kiện là: thân thể cường tráng, có tiền, có thì giờ, có bạn bè, lại cũng có cái không gian chuyên thuộc của riêng mình. 




Có đủ sức độc lập tự chủ, có được cái lạc thú nhân sinh, chắc chắn là tự mình cung cấp cho mình cái “công đức tối đại vậy”.

Có một tổ ấm của riêng ta, chưa đến lúc chết, xin nhớ muôn ngàn lần chớ bỏ mất nó đi.

Có một người bạn đời thân thiết, phải cùng đối đãi và chăm sóc tốt cho nhau,

Có một cái thân thể, tự mình phải biết bảo trọng, có một cái tâm thái tốt, tự mình vui sướng!

Chúng ta đã già rồi! Nhưng mà hiện tại sức khoẻ vẫn còn tốt, đầu óc hãy còn minh mẫn, già rồi trông cậy vào ai! Phải phân chia ra nhiều giai đoạn như trên đã nói; và tự mình điều chỉnh và quyết định.


Tác giả - không rõ tính danh



 
https://ssl.gstatic.com/ui/v1/icons/mail/images/cleardot.gif

Thứ Sáu, ngày 27 tháng 2 năm 2015

Tây Nguyên trên đó, Tây Nguyên cao cao...

  y Nguyên trên đó, Tây Nguyên cao cao...

CLB Hưu trí Bộ NG thường tổ chức chuyến đi Xuyên Việt (như vài năm trước là chương trình đi qua mấy tỉnh Tây Nguyên, trong đó có Tp  Đà Lạt; sau đó quay xuống SG với những chuyến đi ngắn các tỉnh xung quay, rồi trở ra Bắc theo đường ven biển về Hà Nội). Hơn chục năm nay ban chủ nhiệm với sự nhiệt tình của "đoàn trưởng" không bao giờ phải bầu lại là cụ Nguyễn Văn Phán, đã  tổ chức được 4 lần rồi.

Tôi đã đi chuyến đầu hè năm 2012. Đi đầu tháng 4, trải qua đúng một tháng đi liên tục, thăm rồi nghỉ ở hàng trăm địa điểm - trong đó có chuyến ra thăm Côn Đảo mà khi tới SG lấy vé máy bay khứ hồi chặng này. 

Là chuyến đi xa lâu ngày nhất mà tôi đi theo đoàn của các cụ hưu trí từng công tác cùng một Bộ, không kể hồi còn đi làm, tôi cũng được đặt chân lên vùng này vài ba lần...

Cảm tưởng cá nhân, Tây Nguyên với tôi luôn thấy cái đẹp, lạ với vẻ độc đáo.... Và có lẽ ấn tượng mạnh mạnh nhất khi tới với Tây Nguyên là một sự "hùng vĩ" đặc trưng của một "nóc nhà đất nước". (khác với "vẻ hùng vĩ" của những vùng núi cao Tây Bắc và Việt Bắc của nước ta...

Mới đây tình cờ xem được một phóng sự ảnh rất đẹp về vùng đất Tây Nguyên. Lại nghe nói CLB của cụ Phán sắp tổ chức một chuyến đi xuyên Việt nữa (cuối tháng 3/2015), nhưng thật rất tiếc, lần này chỉ "tạt" qua Đà Lạt mà không đi thăm dải đất dài rộng của Tây Nguyên..., nên tôi càng muốn đưa thiên phóng sự bằng ảnh này lên đây...

Trước khi vào "xem" phóng sự, tôi vẫn muốn chuyển tới bè bạn trên cái Blog nhà trồng này một lời tư vấn, "nếu ai chưa đi Tây Nguyên thì nên sắp xếp mà đi..."; còn người đi rồi, tham quan chưa kỹ, thì rất nên... "đi lại một lần Tây Nguyên". 

Đương nhiên có vấn đề sức khỏe, thấy "thoải mái" thì hãy nhập cuộc các bạn nhé, đừng "cố" quá ở tuổi đã cao mà lại phải đi dài ngày...
 

Nguyễn Vĩnh (Vệ Nhi) g-th 

 

   -------

 

Tháng 3, lên Tây Nguyên... 

Tác giả phóng sự ảnh là Hữu Thành Nguyễn


Rừng Khộp
Tôi đã có 3 lần lên Tây Nguyên. Cứ mỗi lần đi tôi lại khám phá ra nhiều điều thú vị về vùng đất huyền thoại này. Và, chuyến đi tháng 3 năm 2014 là chuyến đi khác lạ khi tôi có nhiều thời gian tiếp xúc với nhiều lễ hội dân gian của người bản xứ Ê Đệ, M’Nông v.v với nhiều cảm xúc tràn đầy…

Thác Dray Sap

Thiếu nữ M'Nông

Tắm sông Serepok




Theo “Bách khoa toàn thư mở Wikipedia”
Trước thế kỷ 19, Vùng đất Tây Nguyên từ xưa vốn là vùng đất tự trị, địa bàn sinh sống của các bộ tộc thiểu số, chưa phát triển thành một quốc gia hoàn chỉnh. Do đất rộng, người thưa, các bộ tộc thiểu số ở đây thỉnh thoảng trở thành nạn nhân trước các cuộc tấn công của vương quốc Champa ở phía đông hoặc Chân Lạp ở phía tây nhằm cướp bóc và bắt nô lệ. Tháng 2 năm Tân Mão niên hiệu Hồng Đức thứ 2 (1471), vua Lê Thánh Tông thân chinh đi đánh Chiêm Thành, phá được thành Chà Bàn, bắt sống vua Champa là Trà Toàn, sáp nhập 3 phần 5 lãnh thổ Champa thời đó vào Đại Việt. Hai phần Champa còn lại, được Lê Thánh Tông chia thành các tiểu quốc nhỏ thuần phục Đại Việt. Phần đất Phan Lung (tức Phan Rang ngày nay) do viên tướng Chăm là Bồ Trì trấn giữ, được vua Lê coi là phần kế thừa của vương quốc Chiêm Thành. Một phần đất nay là tỉnh Phú Yên, Lê Thánh Tông phong cho Hoa Anh vương tạo nên nước Nam Hoa. Vùng đất phía Tây núi Thạch Bi, tức miền bắc Tây Nguyên ngày nay được lập thành nước Nam Bàn, vua nước này được phong là Nam Bàn vương.

Hạn Hán

Lên Nương

Múa hát
 Sau khi Chúa Nguyễn Hoàng xây dựng vùng cát cứ phía Nam, các chúa Nguyễn ra sức loại trừ các ảnh hưởng còn lại của Champa và cũng phái một số sứ đoàn để thiết lập quyền lực ở khu vực Tây Nguyên. Các bộ tộc thiểu số ở đây dễ dàng chuyển sang chịu sự bảo hộ của người Việt, vốn không có thói quen buôn bán nô lệ. Tuy nhiên, các bộ tộc ở đây vẫn còn manh mún và mục tiêu của các chúa Nguyễn nhắm trước đến các vùng đồng bằng, nên chỉ thiết lập quyền lực rất lỏng lẻo ở đây. Trong một số tài liệu vào thế kỷ 16, 17 đã có những ghi nhận về các bộ tộc Hré, Hroi, Kor, Bru, Ktu và Pacoh,Djarai Mnong và Rhadé Epan, Raglai, Mạ để chỉ các bộ tộc thiểu số sinh trú ở vùng Nam Tây Nguyên ngày nay

Lễ cúng Bến Nước

Khu du lịch Buôn Đôn

Lễ hội Đâm Trâu
.
Cúng Bến Nước
Tuy sự ràng buộc lỏng lẻo, nhưng về danh nghĩa, vùng đất Tây Nguyên vẫn thuộc phạm vi bảo hộ của các chúa Nguyễn. Thời nhà Tây Sơn, rất nhiều chiến binh thuộc các bộ tộc thiểu số Tây Nguyên gia nhập quân Tây Sơn, đặc biệt với đội tượng binh nổi tiếng trong cuộc hành quân của Quang Trung tiến công ra Bắc xuân Kỷ Dậu (1789). Tây Sơn thượng đạo, vùng đất phía Tây đèo An Khê là một căn cứ chuẩn bị lực lượng cho quân Tây Sơn thủơ ban đầu. Người lãnh đạo việc hậu cần này của quân Tây Sơn là người vợ dân tộc Ba Na của Nguyễn Nhạc.

Mua và Bán

Thi voi đá Banh

Thi voi chạy tốc độ

Thi voi bơi qua sông Serepok

Thời Pháp thuộc người Kinh bị hạn chế lên vùng Cao nguyên nên các bộ tộc người Thượng sinh hoạt trong xã hội truyền thống. Mãi đến giữa thế kỷ 20 sau cuộc di cư năm 1954 thì số người Kinh mới tăng dần.

Cồng Chiêng

Đánh cá Hồ Lak

Voi ở Hồ Lak

Từ đó nhiều dân tộc thiểu số chung sống với dân tộc Việt (Kinh) ở Tây Nguyên như Ba Na, Gia Rai, Ê đê, Cơ Ho, Mạ, Xơ Đăng, Mơ Nông...

Người M'Nông làm chổi

Khát nước

Nụ cười M;Nông


Già làng N;Nông

Tây Nguyên, nay đã là một vùng đất chiến lược của thời Việt Nam hiện đại ngày nay. Chính vì vậy hiểu thêm về đất và người ở đây cũng là một sự hãnh diện của một công dân Việt – Tôi nghĩ thế!

Đôi bạn...

Thứ Năm, ngày 19 tháng 2 năm 2015

Chúc mừng Năm Mới -Xuân Ất Mùi 2015



Chúc mừng Năm Mới  
 


Nhân dịp đầu Xuân Ất Mùi, Chủ blog tôi xin chúc các bạn gần xa, những bạn bè trên facebook và trên blog một năm mới dồi dào sức khỏe và mọi sự an lành.

Qua một năm Giáp Ngọ tô rất thú vị nhận và chia sẻ những dòng thông tin về mọi mặt đời sống, những bức ảnh và bức tranh phản ảnh cuộc sống sôi động trên khắp đất nước cũng như trên thế giới… Đó cũng là tiêu chí của blog này đặt ra, cũng là đích nhắm tới của những trang FB đầy tính thời sự, là những khoảnh khăc của cuộc sống, “viết trên dòng thời gian, chia sẻ tâm trạng của nhau trên cùng dòng thời gian”…

Với lòng mong ước được cùng mọi bạn bè xa gần “vừa chung niềm vui”, và “vừa chia sớt những nỗi buồn không tránh được trong cuộc đời, trong kiếp nhân sinh”…




Hôm nay, ngày đầu của Tết truyền thống dân tộc chúng ta lại được gặp mặt nhau trên trang blog này là một niềm hạnh phúc. Bởi như lứa tuổi mà người chủ trang blog này đang sống, “trên thất thập cổ lai hy” rồi thì thời gian đã luôn quý lại càng quý hóa hơn, mang nhiều giá trị hơn bao giờ hết. Chắc các bạn tán đồng ý này với chủ blog tôi?   

Cảm ơn các bạn và mong các bạn luôn đồng hành và chia sẻ mội điều trên các trang blog và facebook của bản thân tôi “ cây nhà trồng được”.

Nguyễn Vĩnh Blog (vinhnv43.blogspot.com) & Trang facebook