Chủ Nhật, 25 tháng 10, 2020

VIỆC GÌ TỚI RỒI SẼ PHẢI TỚI

VIỆC GÌ TỚI RỒI SẼ PHẢI TỚI


Thủ tướng vừa mới hôm nay (23/10) đã có chỉ đạo Bộ Tài chính xây dựng nghị định thay thế Nghị định 64/2008 "về vận động, tiếp nhận, phân phối và sử dụng các nguồn đóng góp tự nguyện hỗ trợ nhân dân khắc phục khó khăn do thiên tai…".

Vì sao phải có sự thay thế một Nghị định đã ban hành?

Đó là từ vụ việc nữ ca sĩ Thủy Tiên vận động được lượng tiền khá lớn rồi tự mang đi miền Trung đang bão lụt để làm từ thiện đã nhận được nhiều lời khen ngợi của dư luận. Nhưng rồi người ta vẫn không quên nhắc lại các "nguyên tắc" có ghi trong Nghị định 64 ban hành năm 2008, đại thể là từng cá nhân không có quyền làm những điều như cô ca sĩ Thủy Tiên làm.

Rồi người ta cũng nhắc đến vụ việc MC Phan Anh 4 năm về trước cũng liên quan đến quyên góp tiền bạc và trực tiếp đi xuống các khu cư dân ở miền Trung gặp thiên tai phân phát từ thiện.

Vụ ca sĩ Thủy Tiên tự mình làm từ thiện vừa đây đã khiến một số đại biểu Quốc hội (Quốc hội đang họp) có nhiều ý kiến khá mạnh dạn. Nội dung góp ý ngoài sự hoan nghênh việc làm tốt đẹp của cô Thủy Tiên còn nêu vấn đề theo hướng là nếu Nghị định mà "không theo kịp cuộc sống thực tiễn" thì phải đổi lại, phải sửa đi, và thậm chí nếu thấy cần thiết thì bãi bỏ đi, làm lại một Nghị định mới thay thế.

Kể nước mình cũng lạ. Trong cuộc sống thực tế người ta đã "vượt xa" các quy định giấy tờ rồi mà giờ vẫn nêu ra, vẫn bàn ra tán vào là sao, lac còn có nghĩa lý gì nữa, nhỉ?!

Chẳng thế ư, kể từ nhiều năm nay, nhất là sau khi có vụ MC Phan Anh làm từ thiện, thì trên giấy tờ, trên chính sách của nhà nước, của tổ chức là không cho cá nhân làm từ thiện. Thế nhưng trong thực tế biết bao nhiêu cá nhân con người, người ta đã cứ lặng lẽ làm như thế, như thế... mà chẳng thấy ai, thấy đại biểu dân, thấy chính quyền tù cấp cơ sở, đến các cấp bên trên đả động gì đến cả.



Chúng ta cứ bật youtube mà tra xem, chỉ đánh vài từ cụm từ như "từ thiện vùng cao", "từ thiện miền núi", "từ thiện Tây Bắc", "từ thiện miền Tây", "từ thiện giúp người nghèo"; và gần đây nóng nhất là "từ thiện miền Trung"... là chúng ta sẽ thấy vô số các kênh, như Nhật ký vùng cao, A Pháo TV, Ngọc Thảo Vlog, Người vùng cao, Đông Bắc quê tôi, Chứ Hà Giang, Trình Tường TV, Nguyễn Tất Thắng, v.v... Ở đó chúng ta xem - nghe được từng cá nhân trong số họ đã làm từ thiện như thế nào. Nhìn chung là đều có kết quả rất tốt, người làm tưc thiện được người dân địa phương tôn trọng, yêu quý, được các mạnh thường quân mở hầu bao tin cậy.

Đi vào chi tiết cụ thể hơn nữa thì trên từng video một, người ta công bố chi ly từng khoản tiền nhận được là bao nhiêu của từng "mạnh thường quân"; và rồi họ lại xướng tên từng bản làng, và hình ảnh họ đi đến từng nhà người dân nghèo giao tiền, chuyển gạo, muối, lương thực rồi con giống, giống cây đi kèm dặn dò, hướng dẫn bà con người dân tộc thiểu số làm ăn, tiết kiệm, xây dựng cuộc sống mới...Lại có kíp làm từ thiện còn vận động tiền bạc, tổ chức cho người dân địa phương đứng ra làm đường xá, cầu cống dẫn đến các mường, bản xa nằm sâu trong đồi núi để trẻ em đi học dễ dàng, đỡ cực nhọc khổ sở.

Đáng chú ý nữa là ngoài người Việt Nam.mình ở trong nước giúp tiền, họ (những cá nhân làm từ thiện) còn khôn khéo vận động thuyết phục được cả những người VN định cư ở nước ngoài góp sức vào sự nghiệp thiện nguyện cao cả này (nhiều nhất là Việt kiều ở Mỹ).

Những việc làm này họ cho quay phim trực tiếp, phát kịp thời (livestream) như một cách thức "báo cáo" nóng cho các vị mạnh thường quân biết tiền người ta giúp đã được phân bổ công khai như thế nào.

Với một thực tế như vậy, tự việc làm kể trên chúng đã vượt rất xa những thứ, những mục từ, lời văn ghi trong quy định của một nghị định đưa ra từ năm 2008 (NĐ 64/2008).

... Và nay việc Thủ tướng chỉ thị cho Bộ Tài chính xem xét lại Nghị định cũ 64/2008 để thảo ra một Nghị định mới thay thế cho phù hợp với thực tế đời sống đã và đang diễn ra, đó ghực sự là một hành động tiếp thu và cầu thị, một quyết định rất cần và rất đúng lúc tại thời điểm hiện nay - khi bão lũ đang diễn ra hết sức nghiêm trọng ở miền Trung.

Nguyen Vinh/Vinh Nguyen Van




 

Thứ Ba, 13 tháng 10, 2020

Một khi dư luận xã hội lên tiếng...

Một khi dư luận xã hội lên tiếng...

Điều dưới đây là một dẫn chứng thuyết phục của "sức mạnh dư luận", điều khiến những cơ quan công quyền phải "để ý" và sửa đi những vi phạm, sai trái.

Thử tưởng tượng không có cộng đồng mạng đưa tin, rồi báo chí truyền thông vào cuộc thì chắc gì các cơ quan đương quyền của tỉnh Hòa Bình chịu hủy bỏ cái dự án tiêu phí rất nhiều tiền từ công quỹ như thế này?


Tuy nhiên tháo dỡ là một chuyện, nó không thể đã vậy là xong việc. Một điều nữa rất cần là phải truy tìm người (cơ quan) bày vẽ ra dự án này, rồi chỉ huy trực tiếp thực thi dự án (vì theo thông tin dự án này cũng đã làm được đến "gần nửa" khối lượng công việc?).
Và từ đó mới quy ra hết trách nhiệm... Cần nghiêm minh làm điều đó (phải là cơ quan cấp trên của tỉnh này) thì mới là bài học và kỷ luật rút kinh nghiệm, tránh cho các nơi khác không phạm những sai lầm tương tự, làm mất uy tín các cơ quan công quyền của đất nước...

Vinh Nguyen Van/Nguyễn Vĩnh

---

Đọc tham khảo bài viết dưới đây của Ngọc Trìu

Tỉnh Hòa Bình tháo khẩu hiệu gần 11 tỷ đồng

Ba chữ cái của khẩu hiệu 11 tỷ đồng vừa được lắp đặt cuối tháng 9 nhưng chiều 2/10 đã được tháo dỡ và di dời khỏi đồi Ông Tượng.

Theo nguồn tin của Doanhnhan.vn, chiều ngày 2/10, ba chữ cái đầu tiên của dự án khẩu hiệu 11 tỷ đồng tại Hoà Bình được đơn vị thi công tháo xuống. Đến sáng ngày 3/10, ghi nhận cho thấy ở vị trí lắp đặt khẩu hiệu trên đồi ông Tượng không còn chữ cái nào.

Hiện trường chỉ còn những cọc thép đã được gia cố. Đơn vị thi công cũng di chuyển phương tiện máy móc khỏi đồi Ông Tượng.

Trước đó, hồi tháng 7, tỉnh Hòa Bình chi gần 11 tỷ đồng lắp đặt dòng chữ lớn với 11 chữ trên đồi ông Tượng. Trung bình mỗi chữ trên khẩu hiệu có giá khoảng 950 triệu đồng. Gói thầu này do Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch làm chủ đầu tư. Số tiền được sử dụng cho dự án này được trích từ nguồn chi sự nghiệp kinh tế của tỉnh Hòa Bình năm 2020. Đơn vị trúng thầu là Công ty cổ phần đầu tư phát triển Anh Kỳ (Cù Chính Lan, TP Hoà Bình). 

Ngay sau khi có thông tin dư luận, UBND tỉnh Hòa Bình đã có văn bản gửi các sở như Sở Xây dựng; Sở Văn hóa, Thể thao - Du lịch; Sở Kế hoạch và Đầu tư làm rõ các phản ánh về dự án này. Mới đây nhất, Thường trực tỉnh ủy Hòa Bình đã yêu cầu các cơ quan liên quan kiểm tra, rà soát lại thủ tục đầu tư dự án, đồng thời vận động xã hội hóa một phần nguồn vốn để thực hiện công trình. 

Trao đổi với báo chí vài ngày trước, bà Bùi Thị Niềm, Giám đốc Sở Văn hoá - Thể thao & Du lịch cho hay hợp đồng thi công xây lắp công trình giữa chủ đầu tư và Công ty Anh Kỳ thì thời gian thi công công trình là 80 ngày. Hiện công trình mới thi công được khoảng hơn 50% thời gian. 

Doanhnhan.vn liên hệ với lãnh đạo tỉnh Hoà Bình và Công ty Anh Kỳ song chưa nhận được phản hồi về lý do tháo dỡ. 

Nguồn: https://doanhnhan.vn/tinh-hoa-binh-thao-khau-hieu-gan-11-ty-dong-33785.html?fbclid=IwAR10I2-VhhMeZeR_n1e_JJetdSRX3j51WPn7bGXTMy6myg0zCWaqDnUEjSw

Thứ Tư, 7 tháng 10, 2020

Vì sao ông Trump sẽ chiến thắng ?

 


Giữa lúc ông Donald Trump và Đệ nhất phu nhân Melania bị lây nhiễm dương rính với covid-19, dư luận đồn đoán rất nhiều hướng khác nhau trong việc điều hành nước Mỹ và diễn biến sắp tới của chiến dịch tranh cử khi đúng 1 tháng nữa là ngày bàu cử 3/11.

Điều trớ trêu là con át chủ bài mà ông Trump có thể tung ra trong thời gian sắp đến là vaccine covid-19 để giải quyết căn bản tình trạng dịch bệnh thì chính ông Trump lại dính bệnh, vào bệnh viện quân y Mỹ điều trị.
Nếu vaccine có cho người Mỹ dùng trong tháng 10 thì tác động tâm lý tích cực lên cử tri Mỹ sẽ rất lớn và họ sẽ vui vẻ dành phiếu cho ông Trump.
Bài viết dưới đây của một trí thức Mỹ gốc Việt (Luật sư) được phổ biến trên đất Mỹ cho thấy có một sự ủng hộ khá đông đảo của cộng đồng người Việt tại đất nước này đối với ông Donald Trump để tái đắc cử. Bài đăng ngày 28/9/2020 tức là trước ngày ông Trump bị phát hiện dương tính covid vài ba ngày.
Xin đưa lên để bạn bè và n=mọi người đọc & tham khảo.
-----
Vì sao ông Trump sẽ chiến thắng ?Luật sư: LÊ ĐỨC MINH
Tác giả: Ls Lê Đức Minh

Tôi không phải là người cuồng Trump.
Người Việt mình với nhau có những cách biểu đạt hơi cực đoan, ví dụ gọi nhau là người cuồng Trump và lên mạng xã hội chửi bới nhau không ra cái thể thống gì chỉ vì ủng hộ Trump hay chống Trump.
Tôi không có quan điểm cực đoan về chính trị và thường cố gắng thu thập và phân tích các dữ kiện theo khuynh hướng trung dung hay khách quan để dự đoán về một vấn đề chính trị nào đó. Lần này tôi cũng làm vậy với vấn đề mọi người đang tranh cãi. Đó là Trump hay Biden sẽ thắng trong kỳ bầu cử tháng 11 sắp đến.
Tôi thấy trong cuộc bầu cử 2016 ai cũng nói, thậm chí cả các hãng thăm dò uy tín và các tờ báo lớn ở Mỹ, đều nói là Hillary Clinton sẽ thắng, Trump sẽ thua. Chính ông Trump cũng không có gì chắc ăn rằng ông sẽ thắng bà Hillary để trở thành tổng thống Mỹ cả. Cuối cùng là ông thắng và không hề chuẩn bị cả diễn văn chiến thắng để đọc trước công chúng.
Sự không chuẩn bị chiến thắng để làm tổng thống của ông Trump thể hiện luôn ở chỗ ông không hề liên lạc với ai trước đó, để chuẩn bị thành lập nội các của ông, để bổ nhiệm những cố vấn chính trị như các ứng cử viên tổng thống trước đây. Ông Trump không nghĩ là ông có thể trở thành tổng thống thứ 45 của Hoa Kỳ. Nhưng ông Trump là một người có tầm nhìn và ông thấy được vấn đề nóng bỏng nhất của nước Mỹ và của cả thế giới. Đời có nhiều cái rất nghịch lý. Một chính trị gia chuyên nghiệp, bị chi phối bởi các chính sách đường lối của đảng, có thể không thấy những vấn đề mà ông Trump, một người chưa từng làm chính trị, đã thấy.
Sự xuất hiện của ông Trump báo hiệu một kỷ nguyên mới của Chủ nghĩa Dân Túy (Popularism) tại Hoa Kỳ. Đại khái là người Mỹ, và cả thế giới, trong suốt 30 năm qua, đã quá ngán với cái phong cách, đường lối chính trị chuẩn mực, bài bản như trong sách giáo khoa và đạo đức học dành cho các chính khách. Các chính khách này nói nhiều, nói hay nhưng làm được rất ít và làm theo yêu cầu của cử tri để kiếm phiếu chứ không phải là những người mở đường để cử tri đồng lòng theo sau.
Trong bối cảnh người Mỹ mất hết công ăn việc làm, do các công ty Mỹ đều chuyển sang Trung Quốc. Niềm tự hào của người Mỹ về các sản phẩm Made in USA mất mát hết. Nhiều người Mỹ vô cùng đau đớn với việc nhìn thấy những ngành công nghiệp siêu đẳng của Mỹ như công nghiệp thép cũng chạy sang Trung Quốc.
Và cùng lúc, Trung Quốc giàu mạnh lên thấy rõ. Người Mỹ phải mua toàn hàng hóa Made in China và nhìn thấy đám chính khách đỏ của Trung Quốc xấc láo trên chính trường thế giới, ngày càng cao đạo, ngạo nghễ, xem thường Hoa Kỳ trên mọi phương diện.
Trong tâm trạng đó, người dân Hoa Kỳ biết rõ rằng họ cần một tuýp chính trị gia mới, những chính trị gia không giống các chính trị gia Hoa Kỳ trong hơn 3 thập niên qua. Chính trong lúc này, ông Trump xuất hiện và ông đã đáp ứng được hầu như mọi yêu cầu của cử tri Mỹ về một chính trị gia điển hình của Chủ nghĩa Dân Túy.




Nước Mỹ cần có ông Trump bởi vì Trung Quốc đã có ông Tập. Tập Cận Bình là một con người đầy tham vọng và cho rằng đã đến lúc Trung Quốc cần phải trỗi dậy ngay lập tức thành cường quốc số 1 ngay, chứ không cần phải thận trọng chờ đợi thêm gì nữa cả. Thử hỏi trong một bối cảnh Tập Cận Bình cởi một con cọp hung dữ ra trường đấu quyết hạ bệ nhà vô địch Hoa Kỳ, có phải nước Mỹ bắt buộc phải có một nhân vật có thể đối trọng lại với Tập Cận Bình hay không? Do đó sự xuất hiện của ông Trump là đúng thời điểm và nó không thể là ai khác ngoài ông Trump.
Quan hệ giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc đang đi vào một giai đoạn rất xấu khi mà Giấc Mơ Mỹ và Giấc Mơ Tàu đụng nhau tóe lửa. Sự lạnh nhạt trong quan hệ ngoại giao có thế trở thành những cuộc đụng độ bốc mùi thuốc súng bất cứ lúc nào.
Người Mỹ thấy rõ điều này và họ cũng chuẩn bị cho cả sự đụng độ quân sự. Ai có thể là người lãnh đạo nước Mỹ đối đầu quân sự với Trung Quốc vào thời điểm này? Biden hay Trump? Chỉ cần thế thôi, để thấy rằng Trump sẽ là lựa chọn của người Mỹ, của nước Mỹ trong giai đoạn nóng bỏng, bước ngoặc quan trọng này của Trung Quốc, Hoa Kỳ và cả thế giới.
Quả thật ông Trump đang ở trong tình thế khó khăn. Chiến tranh thương mại với Trung Quốc, Dịch Covid-19, bạo loạn trong lòng nước Mỹ với các phong trào vô chính phủ Black Lives Matter và Antifa có bàn tay lông lá của Trung Quốc nhúng vào. Bên cạnh đó là sự phá hoại có chủ ý của đảng Dân Chủ trên phạm vi toàn nước Mỹ. Tất cả những hoạt động chính trị thấy được trong thời gian qua tại Hoa Kỳ đều cho thấy nổ lực của các thế lực ngoại quốc và trong lòng nước Mỹ đều có một mục đích chung nhất là hạ bệ ông Trump.
Nhưng để hạ bệ ông Trump, đảng Dân Chủ Hoa Kỳ đã không đưa ra được một nhân vật đối trọng nào khả dĩ có thể so sánh được với Trump. Ông Biden không phải là một chọn lựa, mà là một giải pháp không có giải pháp nào khác của đảng Dân Chủ Mỹ, thể hiện trạng thái vô chính sách, cạn kiệt nhân tài, đứng bên lề thời cuộc, lạc hậu, có tư tưởng thân và dựa vào Trung Quốc để phát triển kinh tế và duy trì sự ổn định.
Thử hỏi ông Biden đã có vai trò như thế nào trong hai nhiệm kỳ của tổng thống Obama. Ông ta là một nhân vật mờ nhạt, hầu như chẳng thể hiện chính kiến hay là một người có chủ trương chính sách gì nổi bật. Một loại công chức vô vị, sáng vác ô đi, tối vác về. Thử hỏi một ông già mờ nhạt như thế trong chính trường Hoa Kỳ mấy chục năm qua, liệu có gì để tin rằng ông ta sẽ giải quyết những vấn đề nóng bỏng của nước Mỹ hiện tại trước con rồng đỏ Trung Quốc. Chính vì thế ông Biden không thể nào là lựa chọn của cử tri Mỹ được.
Có người nói vụ dịch Covid-19 sẽ đánh bại ông Trump, và nói rằng người Mỹ không tha thứ cho ông Trump cái tội đã để xảy ra cái chết của 150 ngàn người Mỹ. Tôi cho rằng điều này là nói theo cảm tính nhiều hơn.
Thực tế người Mỹ hiểu rõ vụ dịch Covid-19 là một vấn đề rất khó khăn cho cả nước Mỹ và bản thân người Mỹ chấp nhận con số tử vong nhưng họ không chấp nhận nền kinh tế bị thiệt hại, công ăn việc làm bị mất và họ mất nguồn thu nhập để có thể tiếp tục cuộc sống bình thường.
Ông Trump đã được lòng cử tri Mỹ khi cố tình làm giảm bớt sự nghiêm trọng của vụ dịch, giảm tác động tâm lý tiêu cực của vụ dịch và cố gắng để người Mỹ có thể tiếp tục đi làm kiếm tiền, và quan trọng nhất không để dịch Covid-19 hạ gục nền kinh tế của Hoa Kỳ. Ai chết cứ chết, ai sống cứ tiếp tục làm việc bình thường. Đó chính là quan điểm của đa số người Mỹ.
Một điểm khác mà phe Dân Chủ và những người chống ông Trump đưa ra là cho rằng chính sách ngoại giao của ông Trump là Mỹ mất đồng minh và tạo điều kiện cho Trung Quốc nhảy vào thay thế Mỹ ở những chổ trống quyền lực. Điều này rõ ràng sai vì thực tế những gì xảy ra trên thế giới cho thấy Trung Quốc càng ngày càng bị cả thế giới cô lập. Cả Châu Âu cũng đang chuyển hướng hợp tác nhiều hơn với Hoa Kỳ và cô lập Trung Quốc.
Sự thực dụng của ông Trump hoàn toàn có thể chấp nhận được. Châu Âu và bất cứ quốc gia nào khác trên thế giới không thể dựa hẳn vào Hoa Kỳ cho an ninh quốc gia của mình. Họ không thể dựa vào quân đội Hoa Kỳ bảo vệ an ninh cho họ trong khi lại bỏ rơi các công ty Hoa Kỳ và làm ăn với các công ty của Nga và Trung Quốc.
Những hòa giải giữa Israel và các nước Trung Đông gần đây qua trung gian của Hoa Kỳ là một kỳ công có một không hai của Hoa Kỳ trong 3 thập niên vừa qua. Người ta không thể phủ nhận vai trò của ông Trump trong chiến công này.
Một con át chủ bài mà ông Trump có thể tung ra trong tháng 10 sắp đến là Vaccine Covid-19. Nếu nước Mỹ có vaccine trong tháng 10 coi như vấn đề dịch Covid-19 được ông Trump giải quyết gọn gàng. Vaccine của Mỹ thường được coi là tốt nhất và an toàn nhất thế giới. Cho nên nếu vaccine có cho người Mỹ dùng trong tháng 10 thì tác động tâm lý tích cực lên cử tri Mỹ rất lớn và họ sẽ vui vẻ dành phiếu cho ông Trump trong kỳ bẩu cử tổng thống tháng 11 năm nay.
Trong khi đó tình hình bạo loạn tại các tiểu bang do Đảng Dân Chủ Mỹ cầm quyền đã làm cho nhiều người Mỹ thấy được thái độ phá hoại, bất hợp tác của đảng Dân Chủ Mỹ chỉ nhằm triệt hạ ông Trump chứ không phải vì quyền lợi tối thượng của nước Mỹ.
Ngay các cộng đồng da đen tại Hoa Kỳ cũng nhận thức được là vấn đề xung đột chủng tộc đã bị phe Dân Chủ và những kẻ vô chính phủ, tay sai của Trung Quốc lợi dụng nhằm cho những mục đích chính trị xấu xa chỉ có lợi cho Trung Quốc. Do đó nhiều cử tri da đen cũng sẽ bỏ phiếu cho ông Trump trong kỳ bầu cử tháng 11 này.
* Bài phản ảnh văn phong và quan điểm riêng của tác giả
© Luật sư Lê Đức Minh

Thứ Hai, 28 tháng 9, 2020

Nhiều lãnh đạo thành củi, vào lò ### Do đâu?

Nhiều lãnh đạo thành củi, vào lò ### Do đâu?

Đi ngược chiều từ hạng quan chức cấp thấp cho đến các quan chức ở cấp cao hơn. Theo chiều đó để thấy những lỗ hổng của công việc nhân sự cứ luôn bảo rằng quan trọng, rằng quyết định nhất mà trong thực hiện người ta lại buông lỏng, thậm chí là buông xuôi cẩu thả. Có vậy thì mới để lọt những vai vế lãnh đạo các cấp độ mắc sai lầm khuyết điểm, và nghiêm trọng hơn là phạm tội.

+ Hãy thử đi từ một nhà chuyên môn nhưng có quyền, là ông Nguyễn Quốc Anh. Ông Anh nguyên GĐ bênh viện Bạch Mai, là Thày thuốc nhân dân, là Anh hùng lao động thời kỳ đổi mới. Ông này còn là Phó GS, tiến sĩ, là một thủ lĩnh quản lý lớn, đứng đầu một bệnh viện tầm quốc gia, một trong mấy địa chỉ khám chữa bênh nổi tiếng nhất trong cả nước. Ấy thế mà ông can dự một vụ nâng khống giá mua 1 thiết bị y tế từ 7,4 tỉ đồng lên 39 tỉ đồng để ăn chia. Sự nâng khống này khiến mỗi bệnh nhân sử dụng thiết bị này phải trả thêm mỗi ca dùng là 19 triệu đồng (thay vì chỉ trả có 4 triệu, giờ phải trả tăng lên 23 triệu).
+ Chuyển sang một vị quan to hơn, ông giữ vai thông tin, tuyên huấn đắc lực một thời dài nhưng "đã qua củi mà vào lò rồi" (đẫ đi tù). Đó là ông Trương Minh Tuấn, ông ngồi tới chức trung ương ủy viên, bộ trưởng. Ở các cương vị lãnh đạo, ông Tuấn rất mẫn cán, từng nhiều năm đăng đàn, viết sách răn dạy bàn dân thiên hạ (trực tiếp nhất ông Tuấn hướng vào giới cầm bút làm truyền thông) toàn dạy điều hay lẽ phải, nào là mọi người phải tu dưỡng đạo đức, không được "tự diễn biến, thoái hóa biến chất". Nhưng rồi thực tế lòi ra là chính ông ta là kẻ vi phạm, là kẻ diễn biến, biến chất tệ hại nhất. Đúng là lẻo mép, đạo đức giả.
+ Còn trường hợp thứ 3 này mới sơ sơ là củi thôi, đó là ông Nguyễn Đức Chung. Đương nhiên ông Chung còn phải qua điều tra, rồi xét xử thì mới biết ông có phạm tội hay không. Tuy nhiên lý do phải bắt tạm giam là ông Chung bị tố giác chiếm đoạt bí mật quốc gia; ông còn có biểu hiện che chắn sân sau cho Cty Nhật Cường đã bị điều tra hình sự, bị truy tố; ông Chung còn sử dụng chức quyền đang có của mình vụ lợi cho người thân và gia đình riêng... Ông Nguyễn Đức Chung là một ông quan lớn, qua quy hoạch, sắp xếp thăng tiến vù vù, chỉ từ một chiến sĩ công an điều tra thường tiến lên trưởng phòng, rồi trưởng sở, sau đó vọt lên chức đô trưởng một thành phố quan trong nhất đất nước là Hà Nội.
Tôi chỉ xin dừng ở đây, nói đến các cấp lãnh đạo bậc này thôi (ủy viên trung ương Đảng, bộ trưởng, chủ tịch thành phố lớn) chứ đã "thành củi, vào lò" rồi còn có cả cấp cao hơn, là nguyên UV bộ chính trị như ông Đinh La Thăng đã ra tòa, vào tù rồi chẳng hạn.
Chỉ qua 3 vụ việc cụ thể trên đã thấy công tác xem xét đề bạt cất nhắc luôn bảo là "rất chặt chẽ, đúng quy trình" thì sao để lọt những vị quan chức có máu mặt như vậy vào ghế lãnh đạo cao cấp?
Ai nắm cơ quan chức năng hoặc ở cấp lãnh đạo cao hơn đều nói rằng, tất cả họ (3 nhân vật nêu trên) đều qua các cấp ủy, cấp lãnh đạo thấp đến cao mới tiến tới được một cấp tạm là "chóp bu" như vậy (đứng đầu bệnh viện lớn, một thành phố lớn, một bộ ngành quan trọng). Tức là họ được bổ nhiệm đúng quy trình. Bởi trong quá trình cất nhắc họ đều được tổ chức đảng, các cấp chính quyền soi chiếu kỹ nhân thân, đưa ra bình bầu, bỏ phiếu tín nhiệm. Rồi hồ sơ bổ nhiệm chắc chắn đều dày đặc lời phê và chữ ký cấp trên của họ đồng tình, ủng hộ. Thế bây giờ những người được bổ nhiệm bị phát giác, bị điều tra, bị nghi vấn là tham ô tham nhũng, bị chịu trách nhiệm về quản lý điều hành sai sót, gây hậu quả nghiêm trọng.
Lỗi tày đình này là tại ai đây? Đương nhiên 3 nhân sự nêu tên trên đây phải chịu trách nhiệm cá nhân, họ phải trả lời trước pháp luật.
Nhưng câu hỏi "tại ai đây" ở trên cần một câu trả lời trực diện và thẳng thắn hơn.
Phải chăng có một lỗ hổng lớn trong công tác tổ chức nhân sự, trong cách xét đoán đánh giá con người, đánh giá cán bộ.
Và suy cho cùng đây chính là cơ chế có vấn đề. Chỉ có thay đổi cái cơ chế đã đẻ ra các quy trình lựa chọn con người, rồi xem xét, đề bạt cán bộ lãnh đạo đã không đúng, không sát hợp thì mới mong lựa chọn được được lớp cán bộ lãnh đạo phù hợp với tình hình và đòi hỏi mới của đất nước.
Nếu không thì lại có thêm những quan chức mới thành củi và vào lò.

Vinh Nguyen Van/Nguyễn Vĩnh

Thứ Hai, 21 tháng 9, 2020

Nước Mỹ năm 2020 là một năm "đầy biến động và kịch tính"

 

 Nước Mỹ năm 2020 là một năm "đầy biến động và kịch tính"

Không có năm nào lắm biến động với nước Mỹ như năm 2020 (mà các nước khác trên thế giới cũng gần như vậy). Đại dịc Covid-19 làm thay đổi trên toàn cầu. Tuy nhiên với một quốc gia lớn rộng, kinh tế và mọi lĩnh vực phát triển như nước Mỹ, tác động của Covid đối với đất nước này càng mạnh mẽ hơn, tính “tàn phá” của nó càng lớn rộng hơn, nhất là số lượng người Mỹ bị lây nhiễm và số người tử vong trong đợt dịch Covid xếp hàng lớn nhất thế giới.

Xin giới thiệu bài viết của nhà nghiên cứu Lê Diễn Đức. à> xin phep[s tác giả bài viết đưa lên đây để nhiều người cùng đọc, tham khảo.

Vinh Nguyen Van

------ 

NGUYÊN VĂN BÀI VIẾT DƯỚI ĐÂY:

Đúng là đại dịch Coronaviru bùng phát giữa lúc các thành quả về kinh tế của Tổng thống Donald Trump đạt được những con số ngoạn mục, đạt mức kỷ lục qua nhiều thập niên, về công ăn việc làm, thất nghiệp thấp, thị trường chứng khoan tăng trưởng, giảm thiểu sự khuynh đảo của hàng hoá Trung Quốc trên thị trường Mỹ...

Đại dịch Coronavirus giam hãm nền kinh tế Mỹ, thất nghiệp tăng, sản xuất, dịch vụ suy yếu, càng gây thêm căng thẳng và ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc bầu cử tổng thống vào ngày 3 tháng 11 năm 2020 mà ông Donald Trump đang chạy đua với đối thủ Dân Chủ Joe Biden.

Các cuộc biểu tình chống kỳ thị chủng tộc, phản đối cảnh sát làm chết một tay da đen có bề dày tội phạm, trở thành các cuộc bạo loạn, vô chính phủ, đốt phá, cướp của, thậm chí làm chết người vô tội, tại một số thành phố do đảng Dân Chủ kiểm soát.

 

+ Giới bình luận từng viết rằng, bộ phim về nước Mỹ mà chúng ta xem năm 2020 này còn hấp dẫn hơn nhiều lần những phim ăn khách nhất của Hollywood!

 

Rồi bà Thẩm phán Tối cao Pháp viện Ruth Bader Ginsburg qua đời, tạo ra một chỗ trống quyền lực cần được lấp đầy ngay 2 tháng trước ngày Tổng thống kết thúc nhiệm kỳ.

Theo Hiến pháp Mỹ, cao nhất Tổng thống cũng chỉ giữ chức vụ hai nhiệm kỳ, 8 năm. Tổng thống có thể có tư tưởng, chính sách riêng, làm ảnh hưởng sâu sắc đời sống của người Mỹ, nhưng quyền lực Tổng thống không vô hạn. Tổng thống bị Hạ viện, Thượng Viện và quan trọng nhất là gọng kềm Tư pháp khống chế. Muốn thông qua một điều luật phải đươc cả hai viện của quốc hội đồng ý. Còn nếu Tổng thống vận dụng các sắc lệnh hành pháp thì sẽ bị phe đối lập, các hội doàn xã hội chống đối, kiện tụng.

Trong nhiệm kỳ của Tổng thống Donald Trump, dường như mọi sắc lệnh mà ông đưa ra đều bị phe Dân Chủ thưa kiện, ngăn chặn.

Trong thành phần của Tối cao Pháp viện, sau khi 2 thẩm phán Neil Gorsuch và Brett Kavanaugh được Tổng thống Donald Trump bổ nhiệm, tỷ lệ của các thẩm phán do Tổng thống Cộng Hoà chỉ định so với các thẩm phán do các tổng thống Dân Chủ chỉ định là 5-4. Chính nhờ yếu tố này mà hầu hết trong các vụ kiện, toà cấp dưới ra phán quyết bất lợi cho ông về các hồ sơ di dân, xây tường biên giới..., nhưng khi khiếu nại lên Tối Cao Pháp viện, ông đều giành phần thắng. Điều này cho thấy tổng thống Mỹ không hề dễ dàng thực hiện chương trình hành động, và Tối cao Pháp viện có vai trò quan trọng như thế nào.

Tuy nhiên trong một số hồ sơ gần đây, Thẩm phán Chánh án John Roberts, người được Tổng thống George W. Bsush bổ nhiệm, lại nghiêng về phía các thẩm phán Dân Chủ, khiến kết quả bất lợi cho Tổng thống Trump, ví dụ trong các hồ sơ DACA, tái xây dựng đường ống dẫn dầu Keystone hay bạch hoá tờ khai thuế trong 10 năm của Trump cho công tố viên New York...

Tương quan lực lượng sau cái chết của Thẩm phán Ruth Bader Ginsburg trở thành 5-3 nghiêng về phía Cộng Hoà. Nếu thêm một thẩm phán do Tổng thống Trump bổ nhiệm nữa sẽ là 6-3. Và như vậy, nếu có kiện tụng, kể cả trường hợp có một thẩm phán Cộng Hoà không ủng hộ, thì phần thắng vẫn thuộc thuộc phe Cộng Hoà.

Nhiệm kỳ của Thẩm phán Tối cao Pháp viện là trọn đời, các phán quyết của họ có ảnh hưởng đến nước Mỹ không chỉ vài năm như của một ông Tổng thống mà là nhiều thập niên, nếu không nói là nhiều thế hệ!

Tối cao Pháp viện vì thế quan trọng còn hơn cả tổng thống. Bất cứ phe nào cũng muốn có một quan toà ủng hộ các chương trình của đảng mình, tổng thống mình, vì phán quyết của Tối cao Pháp viện là cuối cùng, không thể khiếu nại.

Không có bất kỳ quy định nào của híến pháp ngăn chặn tổng thống bổ nhiệm thẩm phán Tối cao Pháp viện khi đamg cầm quyền. Cho nên, Tổng thống Trump không thể bỏ lỡ cơ hội trời cho! Và vì việc bổ nhiệm cần được Thượng viện chuẩn thuận và đảng Cộng Hoà đang giữ đa số (53-47) là một điều kiện có một không hai. Đây là lợi ích quyền lực, ý thức hệ thực sự, không chỉ với ông Trump (nếu ông đắc cử và tiếp tục làm tổng thống) mà là với đảng Cộng Hoà.

Như tôi đã phân tích ở bài trước, Thượng nghị sĩ Lisa Murkowski (Alaska) và Thượng nghị sĩ Susan Collins (Maine) hôm Chủ nhật đã công khai phản đối việc bỏ phiếu cho ứng cử viên mới của Tối cao Pháp viện trước cuộc bầu cử tháng 11.

Bà Murkowski và bà Colins hiện đang đối mặt với một cuộc chiến tái tranh cử cam go trong kỳ bầu cử này và họ đang gặp nhiều bất lợi hơn các đối thủ Dân Chủ, theo thăm dò dư luận. Động thái của họ cho thấy họ muốn chứng tỏ cho cử tri thấy họ là những thượng nghị sĩ công bằng, khách quan. Nhưng thực chất họ vì cái ghế của họ hơn là vì quyền lợi của đảng Cộng Hoà. Hành động của họ có khi ''lợi bất cập hại'', vì họ có thể mất thêm lá phiếu của những người ủng hộ đảng Cộng Hoa.

Các đảng viên Cộng Hòa ở Thượng viện chỉ cần 51 phiếu để xác nhận một thẩm phán mới. Hiện tại họ có 53 Thượng nghị sĩ, có nghĩa là họ chỉ có thể mất 3. Trong trường hợp mất 3, tỷ lệ sẽ là 50-50 và lá phiếu của Phó Tổng thống Mike Pence sẽ phá vỡ thế cân bằng.

Về phía đảng Dân Chủ, một số thành viên chủ chốt đã tuyên bố ''trả thù'' nếu một thẩm phán mới của Tối cao Pháp viện được đề cử. Không biết họ sẽ trả thù như thế nào, nhưng có một điều chắc chắn, tiến trình xác nhận của Thượng viện sẽ rât sôi động và nảy lửa với những mưu ma chước quỷ của phe Dân Chủ.

Các ủng hộ viên Dân Chủ đang vây quanh nhà ở của ông Mitch McConnell, lãnh dạo đa số Thượng viện, với những biểu ngữ khiêu khích, chửi rủa.

Nhưng phe Dân Chủ sẽ thua cuộc và nếu Tổng thống Donald Trump tái đắc cử nữa, thì nước Mỹ không biết có loạn hay không? Đừng nói dân chủ là biết chấp nhận thua!

Bộ phim về nước Mỹ mà chúng ta xem năm 2020 này còn hấp dẫn hơn nhiều lần những phim ăn khách nhất của Hollywood!

Bài của Lê Diễn Đức

 

Thứ Bảy, 19 tháng 9, 2020

 Biển Đông, mối quan tâm của nhiều quốc gia 

Nhiều năm trước đây TQ luôn muốn vấn đề Biển Đông chỉ giải quyết với từng nước ĐNÁ (song phương). Họ rất ngại các cuộc thương lượng, đàm phán đa phương. Gần đây thái độ của các nước ĐNÁ đã thay đổi, đặc biệt là những nước “có quyền lợi” biển đảo như Philippines, Malaysia, Indonesia và Brunei (đương nhiên có VN chúng ta nữa). Vì lẽ này TQ phải ở thế “buộc” phải chấp nhận chứ hoàn toàn họ không muốn. 

Về Mỹ họ có thái độ quyết liệt, phản đối TQ độc chieweems Biển Đông và đòi tự do hàng hải trên vùng biển rộng lớn này. Từ khi ông Donald Trump ngồi vào Nhà Trắng, Mỹ liên tiếp điều chiến hạm và hàng không mẫu hạm (có lúc tới 3 chiếc) đến vùng biển này khiến Bắc Kinh vô cùng tức tối mà không làm được gì vì hành động trên của Mỹ là phù hợp với luật pháp quốc tế. Ít lâu nay Mỹ công khai tuyên bố “không công nhận” các yêu sách về biển đảo ở khu vực này (đường 9 đoạn). Lập trường này khiến TQ hết sức tức tối. 

Nay không những chỉ các nước ĐN Á “quan tâm” đến Biển Đông mà cả các nước bên châu Âu  cũng quan tâm đến Biển Đông và coi tự do hàng hải là quyền lợi hợp pháp của các quốc gia châu Âu.      

  Dưới đây là một bài viết trên đài RFA về chủ đề này. 

Vinh Nguyen Van g-th 

------

Cuộc chiến công hàm: Biển Đông không còn là vấn đề giữa ASEAN và Trung Quốc

Ngày 16/9/2020, Anh, Pháp, Đức cùng lúc gửi công hàm riêng nhưng thể hiện quan điểm chung về vấn đề Biển Đông lên Liên hợp quốc, trong đó có các nội dung:

- Nhắc lại tính bao quát và thống nhất của UNCLOS trong việc thiết lập khuôn khổ pháp lý cho các hoạt động trên các biển và đại dương.

- Nhấn mạnh tầm quan trọng của quyền tự do biển cả không bị cản trở đã nêu rõ trong UNCLOS, bao gồm tự do hàng hải, hàng không và qua lại vô hại, trong đó có Biển Đông.
 

- Nhấn mạnh các điều kiện cụ thể và đầy đủ về việc áp dụng đường cơ sở thẳng, đường cơ sở quần đảo được nêu rõ tại Phần II và Phần IV của UNCLOS. Do đó, không hề có cơ sở pháp lý nào để các quốc gia có thể coi các thực thể trên biển hoặc quần đảo là một thể thống nhất mà không dựa vào các điều khoản liên quan tại Phần II của UNCLOS hoặc sử dụng các điều khoản tại Phần IV chỉ áp dụng với các quốc gia quần đảo.

- Nhấn mạnh rằng các “quyền lịch sử: ở Biển Đông không tuân theo luật pháp quốc tế, UNCLOS, và nhắc lại rằng Phán quyết của Tòa Trọng tài ngày 12/7/2016 đã chứng minh điều này.

- Các tranh chấp tại Biển Đông cần phải được giải quyết bằng các biện pháp hòa bình, phù hợp với các nguyên tắc và quy định của UNCLOS.

- Anh, Pháp, Đức giữ lập trường trung tập đối với các tranh chấp tại Biển Đông.

- Công hàm này thể hiện lập trường pháp lý từ lâu của Anh, Pháp, Đức.

- Với tư cách là các quốc gia thành viên của UNCLOS, Pháp, Đức và Anh sẽ tiếp tục thực thi các quyền tự do và quyền khác của mình theo UNCLOS và đóng góp vào việc thúc đẩy hợp tác tại khu vực như đã ghi rõ tại Công ước.


Bắt đầu từ việc Malaysia đệ trình Báo cáo về thềm lục địa của họ đối với Uỷ ban Ranh giới Thềm lục địa của Liên Hợp Quốc (Viết tắt tiếng Anh là CLCS) trên khu vực Bắc Biển Đông vào ngày 12/12/2019. Ngay trong ngày hôm đó, Trung Quốc đã gửi công hàm phản đối đệ trình này của Malaysia. Sau đó, lần lượt Philippines, Việt Nam, Indonesia, Malaysia cùng gửi công hàm phản đối các lập luận của Trung Quốc. Đồng thời, Trung Quốc cũng gửi công hàm đáp trả các quốc gia này và khẳng định chủ quyền của Trung Quốc trên biển Đông. Ngày 1/6/2020, Hoa Kỳ cũng gửi công hàm lên Liên Hợp Quốc, qua đó chỉ trích và phản đối các yêu sách đi ngược lại với luật quốc tế và Công ước Luật biển của Liên Hợp Quốc năm 1982 (UNCLOS). Ngày 23/7/2020, Australia cũng gửi một công hàm phản đối các luận điệu sai trái của Trung Quốc về chủ quyền của họ trên biển Đông.

Ngoài ra, ngày 13/7/2020, Ngoại trưởng Hoa Kỳ đã ban hành một Bản Tuyên bố về lập trường của Hoa Kỳ đối với các yêu sách trên biển Đông, trong đó tập trung chỉ trích các yêu sách phi lý và trái với luật pháp quốc tế của Trung Quốc. Hoa Kỳ cũng đã đưa ra danh sách 24 doanh nghiệp Trung Quốc bị trừng phạt do liên quan đến hoạt động bồi lấp đảo nhân tạo trên biển Đông.


Ngày 3/9/2020, Vương Quốc Anh cũng cho ra một bản tuyên bố về các vấn đề pháp lý phát sinh trong vấn đề biển Đông, trong đó cũng tập trung chỉ trích Trung Quốc đã vi phạm UNCLOS và Phán quyết của Toà Trọng tài trong vụ Philippines kiện Trung Quốc về vấn đề biển Đông.
Ý nghĩa của công hàm nhóm ba nước Châu Âu

Với việc cùng lúc 3 quốc gia châu Âu cùng lên tiếng về vấn đề này, thể hiện các ý nghĩa sau:

- Vấn đề biển Đông đã không chỉ đơn thuần là vấn đề giữa ASEAN với Trung Quốc mà còn là mối quan tâm của hầu hết các quốc gia trên toàn thế giới, bởi vì tầm quan trọng của biển Đông đối với an ninh và sự phát triển trên phạm vi toàn thế giới. Việc Hoa Kỳ, Australia và Anh, Pháp, Đức cùng gửi công hàm lên Liên Hợp Quốc để tỏ thái độ là minh chứng rõ ràng cho điều đó.
 

- Nội dung các công hàm của tất cả các quốc gia kể trên gửi tới Liên Hợp Quốc đều có chung một số nội dung, bao gồm: i) Thứ nhất, chỉ trích và lên án các yêu sách phi lý của Trung Quốc, trong đó có “đường lưỡi bò” đi ngược lại với luật pháp quốc tế và UNCLOS; ii) Thứ hai, khẳng định UNCLOS là văn bản pháp lý quan trọng, đóng vai trò nền tảng để giải quyết các vấn đề liên quan đến biển và đại dương. Các quốc gia ASEAN và Trung Quốc đều là thành viên của UNCLOS, cho nên phải có nghĩa vụ tuân thủ UNCLOS; iii) Khẳng định Phán quyết của Toà Trọng tài năm 2016 là một phần quan trọng của luật pháp quốc tế và UNCLOS, cho nên, Trung Quốc cần phải tôn trọng Phán quyết này; iv) Các đảo nhân tạo mà Trung Quốc đã bồi lấp trên biển Đông không làm thay đổi bản chất thật sự của nó là các “bãi lúc nổi lúc chìm” hoặc “đá", chứ không phải là “đảo” để có thể có các vùng biển kèm theo như Trung Quốc thường rêu rao. Điều này cho thấy bản chất phi lý trong các yêu sách của Trung Quốc ở biển Đông, cho dù Trung Quốc muốn lấp liếm sự thật.

- Các công hàm này đều là các văn bản chính thức được gửi lên Liên Hợp Quốc và tất cả các thành viên, cho nên mang tính pháp lý cao nhất và rõ ràng nhất. Trung Quốc khó mà biện giải cho các sự phản đối này.

- Trong bối cảnh ASEAN và Trung Quốc đang nối lại các cuộc đàm phán về nội dung của Bộ quy tắc ứng xử trên biển Đông (COC) vào tháng 11 sắp tới. Các bản công hàm mang tính pháp lý mạnh mẽ này sẽ giúp cho ASEAN và Việt Nam - nước Chủ tịch ASEAN năm nay, có thể vận dụng trong việc yêu cầu các bên tham gia tuân thủ UNCLOS và Phán quyết năm 2016 như một phần của luật biển quốc tế. Từ đó có thể cho ra đời một COC mang tính ràng buộc pháp lý, hiệu quả và thực tiễn trong việc ngăn ngừa việc nguy cơ xung đột gia tăng trên khu vực biển Đông.
 

Bài của Hoàng Sa trên trang RFA

Thứ Hai, 31 tháng 8, 2020

Phân giới ở thác Bản Giốc nên nhìn nhận thế nào là đúng với lịch sử? 


Hơn 20 năm trước VN và TQ ký Hiệp định phân giới trên đất liền. Suốt từ đó đến nay dù có sự công bố và giải thích nhiều lần và rõ ràng của nhiều vị lãnh đạo BNG và các chuyên gia về biên giới của Việt Nam coi đây là một Hiệp định phân giới, cắm mốc đã được phía chúng ta chuẩn bị và đàm phán với phía chính phủ TQ hết sức dày công và kỹ càng để đi đến một thỏa thuận song phương chấp nhận được cho cả 2 bên. 

Đã có nhiều ý kiến "phản biện" suốt trong 20 năm qua, cho rằng phía VN chúng ta đã có những thiệt thòi, mất đất cho phía TQ??? 

Gần đây tôi thấy trên mạng Redsvn.net có một bài biết ngắn nhưng có những tấm ảnh gây cho tôi sự chú ý, đó là ảnh chụp và chú thích các tấm ảnh này (in trong sách ở Pháp từ năm 1934) thể hiện khá rõ ràng câu chuyện thác Bản Giốc ở Cao Bằng chúng ta có mất về tay TQ hay không ? Xin cóp lại lên đây để bà con và bạn bè cùng đọc-xem và đưa ra ý kiến của mình.

@ Xin phép tác giả đưa bài lên trang nhà; bài đăng lại ở đây có được biên tập ở một số đoạn. Nguyên văn tại Link dưới đây: .http://redsvn.net/cac-buc-anh-cua-nguoi-phap-la-chung-cu-xac-tin-cho-van-de-phan-dinh-thac-ban-gioc/

Vinh Nguyen Van/Nguyễn Vĩnh g-th

------

Các bức ảnh & chú thích ảnh tử thời Pháp thuộc về thác Bản Giốc

Những bức ảnh chụp có thể đã trên 100 năm trước và được in sách vào năm 1934 (tức cách nay gần một thế kỷ) có thể xác nhận có hay không việc thác Bản Giốc từng “nằm sâu trong lãnh thổ Việt Nam”; và những nhận định rằng Việt Nam “mất thác Bản Giốc về tay Trung Quốc” là có cơ sở hay không?

Trong ấn phẩm “1934 Đông Dương thuộc Pháp – Những ngọn núi” (1934 L’Indochine Française – Les Montagnes) xuất bản ở Pháp năm 1934 và được giới thiệu trên Thư viện kỹ thuật số Đại học Côte d’Azur, có một bức ảnh đặc biệt.

Đó là bức ảnh đánh số 11, chụp cảnh thác Bản Giốc (Cao Bằng, Việt Nam). Bức ảnh được giới thiệu cùng ghi chú bằng tiếng Pháp từ bản in gốc năm 1934, nội dung như sau: “Les eaux infiltrées dans les massifs calcaires du Haut-Tonkin s’en échappent en sources abondantes, qui jamais ne tarissent, et qui favorisent la riziculture dans les bassins alluviaux. Ban Gioc est un poste de la frontière chinoise, au Nord-Est de Cao Bang. Au fond, à gauche, pitons calcaires. Le riz vient d’être repiqué dans les champs irrigués”.

Tạm dịch: “Nước xâm nhập vào các khối núi đá vôi của vùng Thượng du Bắc Kỳ, thoát ra từ các nguồn dồi dào, không bao giờ cạn kiệt, tạo điều kiện cho việc trồng lúa ở các lưu vực phù sa. Thác Bản Giốc là một cứ điểm biên phòng của Trung Quốc, nằm ở phía Đông Bắc Cao Bằng. Ở hậu cảnh, phía trái là các đỉnh núi đá vôi. Lúa vừa được cấy xuống những thửa ruộng đã tưới”.

Đường dẫn gốc của hình ảnh và ghi chú: http://bunum.univ-cotedazur.fr/omeka-s-dev/s/mai_68/item/6884#?c=&m=&s=&cv=&xywh=-1732%2C0%2C10670%2C5036

Thông tin đáng lưu tâm trong ghi chú này là: “Thác Bản Giốc là một cứ điểm biên phòng của Trung Quốc” (Ban Gioc est un poste de la frontière chinoise).

Điều này xác nhận rằng chính quyền Pháp thời đó xác định đường biên giới Việt Trung đi qua thác Bản Giốc, và khu vực thác này có các cơ sở biên phòng của Trung Quốc. Nếu thác Bản Giốc “nằm sâu trong lãnh thổ Việt Nam” như tuyên bố của một số người, thì không có sở gì để người Pháp in thông tin “Thác Bản Giốc là một cứ điểm biên phòng của Trung Quốc” vào sách.

Liên quan đến vấn đề chủ quyền thác Bản Giốc, có một bức ảnh khác cũng được nhắc đến nhiều. Bức ảnh này không rõ niên đại, ghi lại cảnh một nhóm binh lính Việt Nam đứng trên bãi đá ở khu vực thác Bản Giốc thuộc lãnh thổ Việt Nam. Bức ảnh lan truyền trên internet kèm theo ghi chú “một đại đội lính khố đỏ đang lội qua Thác Bản Giốc vùng Cao Bằng”, từ đó đưa ra nhận định rằng “lính người Việt có thể lội từ bờ bên này qua bờ bên kia thác Bản Giốc thì có nghĩa là thác này thời xưa hoàn toàn thuộc về Việt Nam”.

Tuy vậy, thông tin “lính khố đỏ đang lội qua Thác Bản Giốc” kèm theo bức ảnh là hoàn toàn bịa đặt. Bức ảnh có ghi chú bằng tiếp Pháp được in rõ ràng ở phía trên, nguyên văn là “Tonkin – Région de Cao Bang. Cascade de Ban Giot, passage à gué d´une compagnie de tirailleurs Tokinois”.

Dịch ra tiếng Việt: “Xứ Bắc Kỳ – Vùng Cao Bằng. Thác Bản Giốc, nơi đóng quân của một đại đội lính bộ binh người Bắc Kỳ”.

Ghi chú này không hề có nội dung “lội qua thác”, đồng thời củng cố cho nhận định đường biên giới Việt Trung thời Pháp thuộc đi qua thác Bản Giốc, vì đó chính là nguyên nhân cả Việt Nam và Trung Quốc đều có lính biên phòng đồn trú ở đây.

Nói thêm về chuyện “lội qua thác”, bất cứ ai từng đi thăm thác Bản Giốc đều biết rằng lội bộ qua bờ bên kia của dòng thác là điều không thể vì nước sâu, chảy xiết và địa hình dưới nền thác rất hiểm trở.

Một bức ảnh chụp thác Bản Giốc khoảng năm 1905-1910.

Một điều nữa cần được ghi nhận, đó là có khá nhiều bức ảnh người Pháp chụp thác Bản Giốc thời thuộc địa, và tất cả các bức ảnh này đều được chụp từ phần đất mà ngày nay là lãnh thổ Việt Nam. Nếu dòng thác “nằm sâu trong lãnh thổ Việt Nam” thì có lý do gì mà người Pháp không sang bên kia thác để chụp ảnh?

Trở lại với những tin đồn về việc Việt Nam “mất thác Bản Giốc về tay Trung Quốc”, không khó để nhận ra rằng các thông tin này đều mang tính suy diễn, ngụy tạo, mà bức ảnh “lính khố đỏ đang lội qua Thác Bản Giốc” là ví dụ điển hình. 

Khu vực thác Bản Giốc là một trong các khu vực đường biên giới đi theo sông suối, cụ thể là sông biên giới Quây Sơn.

Trong Biên bản phân giới cắm mốc giữa Pháp và nhà Thanh ngày 31/5/1892 ghi rõ “Từ điểm này, đường biên giới chạy theo chính giữa (trung tuyến) dòng sông cho đến thác Ta Tung”. Do cùng căn cứ vào lời văn mô tả này nên khi vẽ đường biên giới chủ trương Việt Nam và Trung Quốc đều vẽ trùng nhau, từ giữa dòng sông Quây Sơn đến chính giữa ngọn thác chính. Hai bên chỉ vẽ khác nhau ở phần phía trên đỉnh thác, nơi có hai dòng chảy ôm lấy cồn Pò Đon (Pò Thoong) mà cả Việt Nam lẫn Trung Quốc đều muốn nhận là lãnh thổ của mình.

Nguyên nhân tranh chấp đối với cồn Pò Thoong là do trong Công ước Pháp Thanh 1887 và 1895, cùng những biên bản bản đồ kèm theo không mô tả cụ thể khu vực này. Do đó đây cũng được xếp là khu vực loại C, mang số hiệu 186C, một trong 4 khu vực chưa được Hiệp ước biên giới năm 1999 giải quyết dứt điểm. Khu vực này được thể hiện bằng nét đứt trong bản đồ Ảnh 2, chờ đến khi phân giới cắm mốc mới giải quyết theo nguyên tắc hoạch định đối với sông suối mà tàu thuyền không đi lại được.

Đến phút cuối cùng, năm 2008, Việt Nam và Trung Quốc đồng ý đường biên giới từ mốc 53 cũ đi qua cồn Pò Thoong, rồi đi tiếp đến chính giữa mặt thác chính của thác Bản Giốc, sau đó đi theo trung tuyến của dòng chảy chính của sông Quây Sơn. Như vậy, một phần hai thác chính của Bản Giốc cùng toàn bộ phần thác phụ và một phần tư cồn Pò Thoong quy thuộc Việt Nam. Trong khi nếu theo nguyên tắc quốc tế thì toàn bộ cồn này phải thuộc về Trung Quốc vì dòng chảy chính nằm về phía Việt Nam.

Nguyên trưởng ban Biên giới Chính phủ Trần Công Trục.

.

VIỆC GÌ TỚI RỒI SẼ PHẢI TỚI

VIỆC GÌ TỚI RỒI SẼ PHẢI TỚI Thủ tướng vừa mới hôm nay (23/10) đã có chỉ đạo Bộ Tài chính xây dựng nghị định thay thế Nghị định 64/2008 &qu...