Loading...

Thứ Tư, 12 tháng 9, 2012

Người viết Phú "tự trào"



Người viết Phú “tự trào”

 
Ông Kha Tiệm Ly, tên thật là Thái Quốc Tế ở Bến Tre không phải là nhà thơ chuyên nghiệp nhưng ông sáng tác văn thơ đã từ rất lâu, đều đặn và liên tục. Tác phẩm của ông được in trên nhiều tờ báo tạp chí, và gần đây được đăng trên nhiều blog và trang mạng cá nhân…

Dù viết nhiều và thành công sớm về sự nghiệp văn chương, nhưng ông Kha được nhắc đến nhiều nhất lại là những bài viết ở thể Phú, một thể loại cổ văn với luật lệ bằng trắc và ý tứ đối đẳng cũng như cấu tứ đầy điển tích… - thật là thể loại không phải ai cũng sáng tác thành công.

Có thể nói nhắc đến Kha Tiệm Ly – Thái Quốc Tế là người ta nói đến mấy tác phẩm Phú mà ông viết về Hoàng Sa và Trường Sa. “Blog Nguyễn Vĩnh” tôi cũng đã có vinh hạnh giới thiệu được 3 bài trong số đó.

Mới đây tác giả đã gửi cho chủ blog một lá thư đính kèm “8 bài phú và hơn 60 bài thơ thể tự do” với những lời nhắn rất thân quý và khiêm nhường.

Xin trân trọng giới thiệu với bạn đọc và bà con giới mạng bài Phú “tự trào” của tác giả.

Vệ Nhi
 
* Đăng thêm 2 bài thơ Tự Trào của cùng tác giả.

 ------

Tự Trào Phú

 

Tác giả: Kha Tiệm Ly

 

Trộm nghe,

 

Lấy gương soi mặt giai nhân,

Lấy tâm soi lòng kẻ sĩ.

Đem gian nan thử bậc cao tài,

Đem lửa đỏ thử vàng đúng tuổi.
 
 
 

 

Cười cho mỗ,

 

Một đời múa bút, chữ “sĩ” lăm le,

Bao bận khoa gươm, chữ “hùng” lấp ló.

Chỉ vì bút nghiên chệch choạt, mà văn chẳng ra văn,

Cũng tại chân cẳng quều quào, mà võ không ra võ!

Ngũ kinh lập bập, rặn ba bài phú mà đọ với Dương Hùng,

Tam lược nghêu ngao, lượm mấy cơ mưu, lại sánh ngang Tôn Vũ!

 

Lại cười cho mỗ:

 

Dốt không chịu dốt, bày trò thi phú búa xua,

Hèn chẳng chịu hèn, giao kết đệ huynh lố nhố.

Muốn trương buồm ngâm câu Thiên Địa, rượu rót tràn ly,

Thích tuốt kiếm ca khúc Lương Sơn, ngựa phi thẳng vó.

Chí tồi mà muốn vọt thấu mây,

Guơm sét* lại đòi bung khỏi vỏ!

 

Chẳng nhớ câu:

 

Giao long lỡ vận nào khác tép tôm,

Mèo chó đắc thời tuồng như báo hổ!

Mỉa mai câu nói “sinh bất phùng thời”,

Chua xót lời khuyên “đức năng thắng số”!

 

Thì thôi,

 

Thân đã ở nhà lá nhà tranh,

Miệng ráng ăn rau đay rau ngổ!

Đã cam tâm ngậm cục bồ hòn,

Thì mơ tưởng chi hơi cam lộ!

Thênh thang năm dài tháng rộng, tội mỗ đây lấy nhục làm vinh,

Chắt chiu bữa muối bữa dưa, xót mẹ đĩ chịu thương chịu khó!

Trong cơn dâu bể, hữu bằng đầy dẫy Lý Thông,

Sau trận phong ba, đồ đệ có bao Tử Lộ?

Quăng đuốc danh, lòi mặt kẻ hai lòng,

Nhá  lửa lợi, đổi màu vàng bốn số!

Chưa chứng Thiên Nhãn mà thấy tâm can kẻ đứng sau tường,

Chưa chứng Tha Tâm, mà biết thức thần người nằm dưới mộ!

 

Thương cho,

 

Vợ ăn cháo hoa lỉnh bỉnh, lại chịu ngày đói ngày no,

Con mặc áo khính thùng thình, còn vá miếng xanh miếng đỏ!

Vải dỏm loang màu, giặt một nước, lông lá bèo nhèo,

Chuối chát độn cơm, ăn một miếng, lưỡi môi ngờ ngợ!

Dù lành dù rách, gìn nếp riêng, chẳng mở lời than,

Dù đói dù no, noi phép cũ, không châu miệng ngó!

 

Nay thì,

 

Vinh nhục như đã hết duyên,

Văn thơ xét ra vẫn nợ.

Năm xe kinh điển, quyển mất quyển còn,

Mấy lố bạn văn, đứa đi đứa ở.

Miệt mài trên báo, xem “thơ tự do” mà bụng dạ hãi hùng,

Lang thang trên mạng, coi “thơ Đường luật” làm mặt mày mắc cỡ!

 

Chỉ vì,

 

Thẹn cho tài, dẫu gọt hết trúc rừng làm bút, mà chẳng thành danh,

Tủi cho phận,  dù mài vơi nước sông làm mực, cũng chưa tiệm ngộ!

Luật niêm trớt lớt, nào dám xưng văn nọ văn kia,

Đối chác lem nhem, đâu dám vô hội nầy hội nọ!

Thơ viết người không muốn đọc, mà ca ù tai hơn tiếng ve kêu,

Sách in mối chẳng thèm ăn, lại bốc điếc ráy còn hơn bom nổ!

Mùi chưa dậy mà mắc buồn nôn,

Bụng không chửa lại lên cơn ói!

 

Làm thơ mà:

 

 

Cho không ai nhận, thì đem về nhóm lửa nấu cơm.

Đọc chẳng người nghe, cứ để dành gói xôi gói đỗ!

Những tưởng, tay nắm tay cùng dắt lên mây,

Dè đâu, mặt đưa mặt thay phiên trét lọ!

 

Ôi thôi!

 

Thà đành há miệng chờ sung,

Chẳng chịu trói voi bỏ rọ.

Kệ miệng người nói thẳng nói xiên,

Mặc trôn đĩ đóng ngang, đóng dọc!


------



MỜI ĐỌC THÊM:

 
 
TỰ TRÀO


 
 
Không gầy cho lắm, cỡ…cây tre!

Da dẻ ông lò cũng chạy te!

Ba rọi miếng quan cùng miếng lính,

Ốc trâu thân trạng với thân nghè!

Thi gan biển cả, e tàu đắm

Đọ sức non cao sợ đá đè!

Còn chút văn chương, ba lá cải,

Một mình mình đọc, một mình nghe!


-----
 

Tự họa :

TỰ TRÀO




Chẳng phải bách tùng, chỉ gốc tre

Thân như chong chóng, chạy te te!

Đầu hôm tất bật cầu Ông Lãnh

Rạng sáng lu bu chợ Thị Nghè!

Bèo bọt ngại chi mưa, gió cuốn

Cỏ rêu nào sợ đá, cây đè!

Trắng đen, hơn thiệt, trò khinh trọng,

Nhục nhục, vinh vinh chẳng muốn nghe!

KTL
 
2 bài thơ trên của Kha Tiệm Ly đăng trên website "Tiếng Quê Hương"  



 

Không có nhận xét nào: