Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Chiến Thắng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Chiến Thắng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 7 tháng 10, 2013

Nước mắt nhân dân

Nước mắt nhân dân

Xin phép Lều văn Thăng Sắc - Nguyễn Chiến Thắng đưa bài thơ về trang nhà.
Vệ Nhi
 -------
 
Nước mắt nhân dân
Nguyễn Chiến Thắng

 
Nhân dân đã khóc
Khi kiếp người nô lệ
Nước mất nhà tan
Vui độc lập nước mắt cũng rưng rưng
Nhưng tuyệt nhiên không một giọt lệ
Trước quân thù.


 
Kể từ khi tiễn Bác
Đã quá lâu rồi nhân dân không khóc
Cả khi giả dối và áp bức mượn tên thánh thiện
Trút hơi cuối cùng
Họ chỉ khẽ cúi đầu
Nhưng mỉm cười kín đáo.

Vậy mà hôm nay vỡ òa nức nở
Trước số nhà 30 Hoàng Diệu
Tiếng khóc nhân dân
Khi vị Anh hùng Dân tộc ra đi
Bỏ lại sau mình lạnh lẽo Mai Dịch
Để trở về với Quảng Bình bình dị.

Hẳn từ tâm Người biết
Không nơi nào
Bao dung và ấm áp
Bằng trong lòng nhân dân.

PS. Đọc lại lịch sử, ngưỡng mộ và thương Người vô hạn! Nước mắt cứ tự nhiên trào ra...


Chủ Nhật, 23 tháng 12, 2012

Tin vui bạn bè



Tin vui bạn bè





(Chép từ bên trang facebook) Bữa qua (22/12) thấy trên xóm Phây cụ Trần Nhương thông báo ngắn là bạn tôi, anh Nguyễn Chiến Thắng (nhà văn Thăng Sắc) được kết nạp vào hội nhà văn. Chẳng biết người bạn tôi biết tin này chưa, vì đã lâu anh Chiến Thắng chẳng nhắc đến nữa (việc nộp đơn vào hội được thua thế nào anh cũng hết quan tâm bởi việc nộp đơn thì đã lâu rồi), nhưng nhanh nhảu tôi vẫn cứ email cho Thắng và bạn bè nhóm tôi biết có một event như thế, như thế...*

Vì không biết là đến giờ phút này Nguyễn Chiến Thắng đã mở mail ra xem chưa, thôi thì cứ đưa lại những bức ảnh chụp về ngôi nhà cuối tuần trên Ba Vì mà bạn bè chúng tôi lên chơi năm rưỡi trước đây (hồi tháng 4/2011) - như một cử chỉ vui nhớ và chúc mừng bạn.

Hôm đó vui nhất là được nghe Phạm Gia Minh và Đỗ Công Minh thổi saxophone. Gia Minh thổi nhạc Trịnh xem ra khá hợp và hay. (Chủ nhà Nguyễn Chiến Thắng mặc di-lê vàng. Mới đây Nguyễn Chiến 
Thắng đã sửa lại cơ bản ngôi nhà trên Ba Vì này (và nhà Đỗ Công Minh bên cạnh cùng khuôn viên cũng đã sửa lại); cả hai bạn đều có lời mới bạn bè lên thăm, mong hôm nào đi có cả nhà văn Trần Nhương nha).

Ảnh: Nhà văn Thăng Sắc (Nguyễn Chiến Thắng)


Vệ Nhi




*  Thư gửi nhóm bạn bè bữa qua viết như sau: 

22/12
Kính gửi cụ Dĩnh trưởng trò và các cụ/cu

Tôi vừa vào trang facebook của mình thì thấy bạn tôi - anh Trần Nhương báo tin hôm nay BCH Hội nhà văn Việt Nam sơ bộ kết luận đợt kết nạp năm 2012 này có 25 người được kết nạp vào Hội, trong số đó về văn có anh Nguyễn Chiến Thắng (trong hồ sơ ghi là nhà văn Thăng Sắc).

Nghe nói 600 hồ sợ "dự tuyển" chỉ có được 25 vị được kết nạp.

Tôi xin mừng cụ Thắng và thông tin nhanh quý cụ/cu biết để mừng cụ Thắng.

Theo tôi biết trong ngành NG ta chỉ có 2 người cho đến nay là hội viên (nhà văn Hồ Anh Thái và nay là cụ Thắng - Thăng Sắc). Vậy là vui phải không các cụ - (NV)


Trang Blog của nhà văn Thăng Sắc: http://chienthang47.blogspot.com/


-----












Trái sang: Nguyễn Quang Dy, Vĩnh Hải Phòng, Phạm Gia Minh, Trần Kinh Nghị























Nhà Đỗ Công Minh bên cạnh cùng khuôn viên với nhà Nguyễn Chiến Thắng










































Đỗ Công Minh học thổi "sắc" sau Phạm Gia Minh nhưng tiến bộ rất nhanh...








Thứ Tư, 13 tháng 7, 2011

Chữ "nguyên"

Chữ "nguyên"

Bên “Lều văn Thăng Sắc” vừa post lên một bài viết mà tôi nghĩ rất đáng để nhiều người biết đến và đọc. Bởi nó vừa có ý vị sâu xa về nhân tình thế thái, cũng vừa như một lời nhẹ nhắc nhau, là ở đời ta hãy biết cư xử sao cho trọn vẹn tình người trước sau. Tối kỵ là không bao giờ gán điều xấu cho người khác, kiểu gắp lửa bỏ tay người như một kẻ giấu tung tích nào kia…

Câu chuyện Thăng Sắc kể ra rất giản dị. Lại liên quan đến đúng những con người mà tôi vốn quen biết và một lòng quý mến kính trọng, nên cảm thông ngay. Xin phép Thăng Sắc đưa về để bạn đọc blog tôi cùng chia sẻ. 






Nguyễn Vĩnh  


--------------------------




Chữ “nguyên”
Vào một sáng chủ nhật đẹp trời, tôi và anh Đức Hùng, nguyên Trợ lý Bộ trưởng Ngoại giao, nguyên Chánh văn phòng Bộ, nguyên Đại sứ tại Singapore và Canada đến thăm anh Nguyễn Đình Bin, nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, nguyên Thứ trưởng Thường trực Bộ Ngọai giao, nguyên Chủ nhiệm Ủy ban quốc gia về người Việt Nam ở nước ngoài, nguyên Đại sứ Việt Nam tại Nicaragua và Pháp.
Từ trái" Nguyễn Đình Bin, Nguyễn Đức Hùng

Lên 8 tầng cầu thang, tất nhiên là cầu thang máy, gõ cửa phòng 811 nhà CT9 khu đô thị Mễ Trì-Mỹ Đình. Cửa sắt mở, anh Bin ra, hồ hởi ôm hôn chúng tôi. Ôm hơi chặt nên tôi cảm thấy được nguyên khí trong người anh như còn nguyên, vượng lắm. Thế là mừng.

Chúng tôi ngồi nói chuyện rông dài cả buổi sáng. Sau khi đã thăm người này, hỏi người kia, anh Bin vui vẻ khoe:

- Mình vừa đưa Bà về quê. Chẳng là mới chuộc lại được nguyên mảnh đất thổ cư của Ông Bà nội để xây nhà thờ. Đấy sẽ là chỗ các con các cháu đi về hương khói thờ cúng các Cụ. Nguyên cái chuyện đó thôi cũng làm Bà vui mà trẻ ra mấy tuổỉ.

Nhân lúc câu chuyện vừa vui vừa thân mật anh Đức Hùng mới hỏi anh Bin:

- Nghe nói có bài thơ “Cảm xúc về hưu” ký tên anh nhưng anh em vẫn nghĩ cái “cảm xúc” ấy không thể là của một người như anh, vậy nên cái bài thơ ấy không thể là của anh, có đúng thế không ?

Anh Bin cười ha hả :

- Có nhiều bạn bè cũng hỏi mình như thế. Xem ra người nào gán tên mình vào cái bài thơ ấy cũng “thâm” ra phết, vừa đổ cho mình cái khẩu khí không phải của mình, còn nếu bài thơ là của một tác giả có tên có tuổi nào đấy thì gán cho mình cái “tội đạo thơ”. Lúc đầu mình cũng hơi băn khoăn, nhưng sau biết được bài thơ ấy là của một nguyên Thứ trưởng một Bộ khác thì mình chẳng hơi đâu mà lăn tăn làm gì. Anh em bây giờ có ai đọc bài thơ ấy thì cũng đã trả về cho nguyên tác giả của nó. Có đúng thế không!

Tôi cười nói thêm vào:


<><><><><><><>    <><><><><><><>  
Từ trái: Nguyễn Đình Bin, Nguyễn Chiến Thắng (Thăng Sắc)
- Đúng thế, hơi đâu mà lăn tăn làm gì. Cũng như lúc đầu mới về hưu, có đi đâu thì người ta giới thiệu nguyên là thế này, nguyên là thế kia, thấy ái ngại quá, nhưng bây giờ cũng chẳng lăn tăn làm gì.

Anh Bin lại cười, giọng cười thật sảng khoái :

- Cậu nói đúng, cái chữ nguyên quan trọng nhất là chúng mình vẫn giữ được nguyên vẹn tình cảm bạn bè đồng nghiệp, nguyên vẹn sự trung thực, già rồi mà vẫn còn nguyên cái tinh thần lạc quan tươi vui, còn nguyên tình yêu đối với sự nghiệp, với cơ quan. Đúng thế không !

- Đúng thế anh ạ, có hôm em ngồi ở cà phê Trung Nguyên nhìn sang Bộ, qua khói mờ cà phê mà em như nhìn thâý anh em mình ngày mới vào Bộ, y nguyên những nụ cười ngỡ ngàng, y nguyên một trái tim đôi mươi và cho đến nay vẫn còn nguyên bầu nhiệt huyết với ngành và với đời.



---------------------


Bài Cảm xúc về hưu mà có người gán cho là của anh Nguyễn Đình Bin :



Thế là hết nợ công danh

Ta về sống với chính mình từ đây.

Mắc trời cao, kệ đất dày

Ta về làm gió làm mây riêng mình

Đã ăn nhầm bả hư vinh

Làm sao còn biết lòng mình trắng đen

Đã vào vòng xoáy bon chen

Phẩm hàm cao sự thấp hèn càng cao

Ta về sống với trăng sao

Quên xe máy lạnh, lời chào, bắt tay

Ta về sống giữa tình say

Để quên đi những tháng ngày đáng quên

Để quên đi những tị hiềm

Để quên đi những nỗi niềm được thua

Sáng nay thanh thản vào chùa
Gặp cây mai trắng cũng vừa nở hoa.

Thứ Tư, 6 tháng 7, 2011

"Lều văn" của nhà ngoại giao

"Lều văn" của nhà ngoại giao

Nguyễn Chiến Thắng sau một chặng đường dài tận tụy với nghề ngoại giao, về hưu anh vẫn mê say với đời sống mạng. Anh mở blog như một cuộc chơi chữ nghĩa và tâm sự chuyện nghề đối ngoại của mình. Trên blog, Nguyễn Chiến Thắng có điều kiện đăng tải những tác phẩm anh mới viết, có khi là truyện ngắn, truyện vừa hoặc tiểu thuyết. Anh post lên nhiều trang viết cũ, có khi để nguyên có khi sửa sang, nhuận sắc lại cho phù hợp với những suy nghĩ mới của mình... Thảng hoặc Nguyễn Chiến Thắng còn đăng lên những nghĩ ngợi hoặc suy tư về nghề nghiệp, về những trăn trở của một công dân còn nặng lòng với các vấn đề xã hội đang đặt ra. Anh đặt tên cho blog mới của mình là "Lều văn Thăng Sắc".

Thực ra blog của anh mở ra đã từ vài năm rồi, nhưng mấy tháng nay anh đã dựng lại ngôi nhà của mình cho nghiêm ngắn hơn. Anh chuyển địa chỉ từ bên Yahoo360Plus sang bên blog của Google vì thấy địa chỉ mới quản trị thuận lợi hơn. Blog mới của anh bắt đầu có nhiều bạn bè đến thăm nom, động viên hơn blog cũ.

Nói về sự mê say với đời sống mạng, tôi vẫn nhớ câu của Nguyễn Chiến Thắng nhắc lại từ một người bạn thân của anh - hiện còn nhiệm kỳ đại sứ ở nước ngoài - rằng "tôi blog tức là tôi tồn tại". Nó y hệt ý tứ câu nói của nhà văn Pháp mà lâu nay đã trở thành một ngạn ngữ nổi tiếng về tư duy con người (penser): "Je pense donc je suis" – tôi tư duy tức là tôi tồn tại.

Mới đây loạt bài về cuộc trao đổi với nhà ngoại giao kỳ cựu Vũ Khoan khá hút độc giả trong và ngoài ngành. Bài đã được VietnamNet đưa lên.

Nếu nói về sự nghiệp viết lách, ngay tại vị Nguyễn Chiến Thắng - với bút danh Thăng Sắc - anh đã có mấy chục truyện ngắn và vài ba tiểu thuyết công bố bên một số nhà xuất bản, trong đó có xuất bản của Hội nhà văn Việt Nam. Anh đã được trao giải thưởng danh giá, giải thưởng văn học Mekong về tác phẩm "Chú Tư, con là ai".

Cả chục năm về trước truyện dài "Hoa tầm xuân" của anh được Truyền hình Việt Nam dựng phim dài 4 tập và phát sóng nhiều lần, có tiếng vang xa như một nhà ngoại giao thành đạt lại có tác phẩm văn học nghệ thuật hiến dâng cho đời. Theo đuổi ngoại giao chuyên nghiệp mà lại viết lách được, gia nhập nghề văn chương cũng chỉ ít người thôi, phải đam mê lắm mới thành tựu được.

Cứ lặng lẽ vừa làm công việc ngoại giao hằng ngày vừa viết văn khi xếp được thời gian, Nguyễn Chiến Thắng có lúc cũng muốn trở thành một hội viên của Hội nhà văn. Nhưng rồi điều ấy cũng chỉ thoảng qua như mọi chuyện khác trên đời khi anh chưa có được danh hiệu ấy. Tôi có thể nói rõ được như thế vì cũng là một trong mấy người chứng kiến chuyện Thăng Sắc thực hiện đầy đủ thủ tục nhập hội. Hai nhà văn văn danh tiếng Nguyễn Khắc Phục và Phạm Quang Đẩu rất ưng ý khi giới thiệu anh vào hội... Việc qua lâu rồi, mà theo tôi biết Nguyễn Chiến Thắng chưa một lần nhắc với bạn bè hoặc hai người bạn viết văn tử tế kia về chuyện xin vào hội nữa. Thôi thì công việc viết lách của anh như thế, nó như tấm bánh bày ra cả rồi, nay tùy hội mà thôi.

Mới đây Nguyễn Chiến Thắng đùa khoe với tôi, anh mới nộp đơn gia nhập câu lạc bộ cán bộ hưu trí bộ ngoại giao. Cán bộ nhân viên trong ngành tôi hưu trí, tự nguyện ngỏ ý tham gia đều được các anh chị ban chủ nhiệm đón chào nhiệt tình. Với cương vị một cán bộ ngoại giao thâm niên lâu năm như anh Nguyễn Chiến Thắng, từng là chánh văn phòng bộ, trợ lý bộ trưởng và cả 3 khóa làm đại sứ đặc mệnh toàn quyền ở nước ngoài, lặng lẽ cống hiến cho công việc ngoại giao gần bốn thập kỷ lien tục, tôi chắc ban chủ nhiệm rất quý mến chào đón những người như anh Thắng làm hội viên.

Và tôi cũng nghĩ rằng, chính sự quý mến lẫn nhau qua lại như vậy mà đậu lên tình nghĩa. Nên chỉ qua buổi tiếp xúc đầu tiên như thế, Thăng Sắc Nguyễn Chiến Thắng đã rất có tình khi phác họa đôi nét về những con người rất đáng trân trọng trong ban chủ nhiệm câu lạc bộ cán bộ ngoại giao về hưu. Những con người lẽ ra hoàn toàn được nghỉ ngơi thoải mái sau bao năm tháng cống hiến cho công tác mà nay vẫn dành thời gian gánh vác việc chung như chủ nhiệm Trần Tam Giáp, các anh Nguyễn Văn Đắc, Trần Ngọc Quyên, Nguyễn Văn Phán, Đinh Văn Cược, Lê Thế Khải... đúng là các anh đều là những con người thật vô cùng quý hóa, đáng trân trọng. Cơm vẫn là "cơm nhà", còn "tù và vác" là những lo lắng để sao cho hội viên vui vẻ, năng được gặp mặt nhau, ốm đâu thăm hỏi, việc vui việc buồn... câu lạc bộ có bao nhiêu việc tốt lành có thể làm được, tất cả vì hội viên thân mến của các anh… Xin tạm dừng, vì đây có thể là nội dung cho một Entry khác sau này của tôi.

Bữa nay blog tôi xin phép post lại bài và ảnh của chính tác giả Nguyễn Chiến Thắng đăng trên trang nhà “Lều văn” của anh.

Nguyễn Vĩnh



------------------



Nghỉ việc nhưng không nghỉ làm




Anh Trần Tam Giáp, Chủ nhiệm Câu lạc bộ Hưu trí Bộ Ngoại giao


Gọi bằng anh cho nó trẻ, cho nó vui, chứ kỳ thật thì anh đã có 77 cái mùa xuân rồi, đã dư đủ để gọi bằng cụ rồi, những người mới về hưu, nhận thẻ tham gia Câu lạc bộ Hưu trí Bộ Ngoại giao còn được gọi bằng « cụ » nữa là !

Nhìn lại thời trẻ, anh thấy thời gian đi nhanh quá, quả thật chỉ như một cái chớp mắt. Mới ngày nào còn là một tùy viên trẻ măng ở Sứ quán ta tại Ai cập, vậy mà nay đã ông lão 77 rồi, đã là ông nội của 4 đứa cháu, hai trai hai gái. Gần như cả cuộc đời ngoại giao của anh gắn bó với sứ sở Kim Tự tháp, tổng cộng thời gian có tới 10 năm chứ ít gì đâu. Từ một anh tùy viên vào năm 1972, anh đã kinh qua ba nhiệm kỳ ở đây, nhiệm kỳ thứ hai từ 1985 đến 1989 anh là tham tán, nhiệm kỳ thứ ba từ 1992 đến 1995 anh là Đại sứ, là người đứng đầu cơ quan đại diện. Kỷ niệm có thật nhiều nhưng có một kỷ niệm mà bây giờ mỗi lần nhắc đến anh vẫn thấy gai người vì cảm động. Đó là vào nhiệm kỳ đầu tiên, khi anh còn công tác ở Sứ quán ta tại Ai cập cũng là lúc trong nước giải phóng hoàn toàn miền Nam. Anh nhớ rất rõ lúc ấy khi đi ra ngoài phố người Ai Cập thường chỉ vào mình và bảo người Việt Nam đấy. Người Việt Nam lúc ấy là thần tượng. Một ông già Ai cập đang đi thì giữ anh lại và hỏi có phải Việt Nam không. Anh nói đúng, ông già ôm chầm lấy anh mà hoan hô và nói : các bạn đã rửa nhục cho chúng tôi, chúng tôi đánh 5 lần với Israel mà không thắng, các bạn đánh thẳng người đỡ đầu cho Israel mà thằng được, vậy nên chúng tôi trân trọng và tôn quý lắm.

Anh bảo : đấy, đã có lúc người Việt Nam tự hào như thế đấy, đã có những thời khắc khắc sâu mãi vào trí nhớ và tâm hồn người Việt như thế đấy.


Anh Giáp với chiếc xe đạp đã cùng anh trên từng cây số trong 4 nhiệm kỳ Chủ nhiệm Câu lạc bộ


Về hưu anh nghỉ việc nhưng không nghỉ làm. Anh đã đảm nhận cương vị Chủ nhiệm Câu lạc bộ Hưu trí Bộ Ngoại giao liên tục trong 4 nhiệm kỳ, tức là trong 12 năm, vị chi là liên tục trong khoảng 4500 ngày. May quá, trong suốt thời gian ấy anh chỉ đôi lúc khật khừ chứ trời cho anh được mạnh khỏe. Hàng ngày anh đạp xe đạp từ nhà đến Câu lạc bộ ở 46 Trân Hưng Đạo, rồi lại từ đây đạp xe lên Bộ ở số 1 Tôn Thất Đàm, nghĩa là, như anh em nói đùa, suốt ngày trên từng cây số. Cần mẫn đúng như một Chủ nhiệm của những người về hưu, với một trái tim chân thành và một tinh thần trách nhiệm rất cao, không mệt mỏi.





Anh Trần Ngọc Quyên, nguyên Tham tán Công sứ tại Đức



Anh Đinh Văn Cược, nguyên cán bộ vụ Tổ chức Cán bộ

Anh hào hứng kể Câu lạc bộ bây giờ có 1604 hội viên, đã có nhiều cụ về nên con số thực còn sinh hoạt là khoảng hơn 1200 cụ. Ban Chủ nhiệm của anh gồm các vị là anh Nguyễn Văn Đắc, anh Trần Ngọc Quyên, Anh Nguyễn Văn Phán, anh Đinh Văn Cược, anh Lê Thế Khải và chị Hoàng Thị Cư đều nguyên là các cán bộ gộc cội của Bộ. .Anh đang cùng ban chủ nhiệm phối hợp chuẩn bị kỷ niệm 20 năm ngày thành lập Câu lạc bộ Hưu trí (8/1991 theo chỉ đạo của Cố Bộ trưởng Nguyễn Cơ Thạch). Anh cười đôn hậu nói : Ai rồi cũng về hưu, ai rồi cũng phải qua cái mùa thu vàng của đời người. Câu lạc bộ đã thực sự là mái ấm của các « nhà » hưu trí, là nới mọi người tâm tình và chia sẻ cùng nhau trong cái mùa thu vàng ấy.

------

Nguồn: http://chienthang47.blogspot.com/2011/07/nghi-viec-nhung-khong-nghi-lam.html

VỀ HỘI LÀNG   8 tháng 3 Âm lịch hằng năm là ngày Hội làng truyền thống quê tôi. Năm nay ngày hội rơi vào 2 ngày Nhà nước quy định Quốc tang ...