Xin phép Lều văn Thăng Sắc - Nguyễn Chiến Thắng đưa bài thơ về trang nhà.
Vệ Nhi
-------
Nước mắt nhân dân
Nguyễn Chiến Thắng
Nhân dân đã khóc Khi kiếp người nô lệ Nước mất nhà tan Vui độc lập nước mắt cũng rưng rưng Nhưng tuyệt nhiên không một giọt lệ Trước quân thù.
Kể từ khi tiễn Bác Đã quá lâu rồi nhân dân không khóc Cả khi giả dối và áp bức mượn tên thánh thiện Trút hơi cuối cùng Họ chỉ khẽ cúi đầu Nhưng mỉm cười kín đáo.
Vậy mà hôm nay vỡ òa nức nở Trước số nhà 30 Hoàng Diệu Tiếng khóc nhân dân Khi vị Anh hùng Dân tộc ra đi Bỏ lại sau mình lạnh lẽo Mai Dịch Để trở về với Quảng Bình bình dị.
Hẳn từ tâm Người biết Không nơi nào Bao dung và ấm áp Bằng trong lòng nhân dân.
PS. Đọc lại lịch sử, ngưỡng mộ và thương Người vô hạn! Nước mắt cứ tự nhiên trào ra...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét