Loading...

Thứ Ba, 4 tháng 10, 2016

Người Việt sống ở Nhật nói về nước Nhật



Người Việt sống ở Nhật nói về nước Nhật

Mình đi Singapore vừa về thì đọc được bài viết này trong hộp thư bạn bè gửi. Đang muốn viết về đất nước và con người Singapore lại thấy được những ý bài này nêu ra càng thúc đẩy mình phải viết một điều gì đó về đất đảo Sư tử. Đơn giản vì người viết ra bài dưới đây là một con người yêu tổ quốc gốc gác của mình nhưng có cách nhìn nhận phê phán mạnh mẽ thói hư tật xấu của người Việt, điều sẽ cản trở dân tộc mình tiến lên theo bước những quốc gia đi trước... 

Thôi thì chưa viết được thì hãy tạm đưa bài này lên blog trước. Xin phép tác giả, giới thiệu với bà con cùng bạn hữu bài viết rất tâm huyết dưới đây cùng tham khảo, chia sẻ.


Vệ Nhi


------


Người Việt sống ở Nhật nói về nước Nhật

Bài viết thay cho những lời muốn nói bấy lâu. Tôi sẽ không phản đối,
nếu các bạn sỉ nhục tôi sau khi đọc hết bài này.

Tôi là người gốc Việt, hiện đang sinh sống và làm việc tại Nhật. Những
chuyện xảy ra gần đây tôi muốn quên đi cho bớt đau lòng nhưng thành
thật mà nói không riêng gì tôi mà tất cả những ai đang sinh sống, học
tập và làm viêc ở đây đều cảm nhận được cái không khí ngột ngạt nơi
này. Đi vô công ty mà không dám ngẩng đầu nhìn ai. Mỗi lần tới chương
trình tin tức thì lẳng lặng mà “biến”. Vì sao? Là vì nhờ Việt Nam giờ
đã quá nỗi tiếng trên đất nước Nhật Bản này rồi.




Các bạn luôn tung hô đất nước Việt Nam xinh đẹp, con người Việt Nam
thân thiện, hiền hoà hiếu khách. Thật sự cái nhận xét nay không biết
từ đâu mà có? Phía nhận xét và phía được nhận xét chắc có lẽ không
biết viết chữ “NHỤC” như thế nào thì phải!

Tôi không biết các bạn có ngượng khi nói những từ này không? Riêng tôi
dù trong nước hay ngoài nước,dù với người Việt Nam hay bạn bè quốc tế
tôi chưa bao giờ nói những lời dối trá này. Vì những đức tính đó không
có ở người Việt Nam ngày nay.  Thân thiện ở chỗ nào khi vừa xuống sân
bay đã bị hải quan đòi hối lộ, hiền hoà ở đâu khi lên taxi là bị vẽ
đường chặt chém, và hiếu khách đến nỗi mới bước ra đường liền bị giật
đồ.

Đó là những gì mà người bạn của tôi trải qua trong một ngày khi đến
Việt Nam. Nếu bạn là tôi thì các bạn ăn nói với người này như thế nào?
Mỗi lần bị phê phán các bạn rất giỏi cãi. Câu thần chú cứu rỗi các bạn
là “đừng vơ đũa cả nắm như vậy, có người này người khác mà”. Tuy biết
là ở đâu cũng có người tốt kẻ xấu,nhung các bạn chỉ cho tôi thấy cái
tốt đi? Tốt ở đâu, ở chỗ nào? Tôi khuyên các bạn nên nhìn nhận sự thật
một cách khách quan, phấn đấu học tập và sửa chữa chứ đừng ngụy biện
nữa.

Ở trong nước thì còn đóng cửa bảo nhau được. Còn đằng này đi nước
ngoài mà còn xấu xa như vậy, thì đó là quốc nhục rồi, không còn là
chuyện của cá nhân nữa.

Tôi sống và làm việc nhiều năm ở đây, nên tôi hiểu rõ văn hoá và tính
cách của họ. Trộm cắp là một trong những tội mà người Nhật ghét nhất,
chỉ sau tội quấy rối phụ nữ. Người Nhật rất thân thiện, hiếu khách và
lịch sự. Vì vậy những ai đến với nước Nhật đều được họ chào đón ,tiếp
đãi rất nồng nhiệt. Nhưng không có nghĩa là họ thích các bạn. Các bạn
đừng bao giờ ngộ nhận như vậy.

Dân tộc tính của họ rất cao. Cả khu vực Châu Á này họ chẳng coi ra gì
đâu, và đặc biệt hơn là họ không thích người Châu Á cho lắm. Việt Nam
thì càng tệ hơn nữa, chắc chắn là trên 80% người Nhật không biết gì về
Việt Nam. (Điều này tôi xin cam đoan những ai đã từng sống ở Nhật trên
3 năm sẽ hiểu). Thế tại sao tôi đề cập vấn đề này? Vì tôi muốn nhắc
nhở ngươi Việt ở Nhật, nên biết vị trí của mình trong mắt người Nhật
là rất rất nhỏ, tu nghiêp sinh muốn kiếm tiền, du học sinh muốn học
tập, kỹ sư-nhân viên muốn làm việc, thì nên nghĩ tới người Việt Nam và
đất nước Việt Nam để biết vị trí của mình ở đâu? Mình là ai để không
phạm sai lầm. Tuy gần đây báo đài phía Việt Nam tung hô quan hệ Việt
Nam – Nhật Bản. Nhưng với người Nhật họ chỉ nghĩ về kinh tế và chính
trị thôi.

Còn Việt Nam thì coi họ như thánh sống, học hỏi nước họ,con người họ,
thích hàng Nhật, thích người Nhật….đem nước Nhật như là mô hình kiểu
mẫu để phấn đấu vươn lên. Nhưng chẳng bao giờ các bạn được như họ đâu.
Đừng nói là 20-30 năm, cho dù là một thế kỷ đi chăng nữa cũng vậy
thôi. Tại sao ư? Vì người Việt không có ý chí phấn đấu, không biết
nhìn nhận thực tế, không biết lắng nghe và chấp nhận sự thật. Thích
được ca tụng, thích được khen ngợi.

Còn có những bạn luôn nói mình tự hào khi là người Việt Nam? Tôi không
biết các bạn tự hào ở điểm nào? Tự hào về cái gì? Nếu ai đó biết xin
chỉ dạy. Các bạn nên tự hào khi mà thế giới nhìn Việt Nam, với sự
ngưỡng mộ chứ không phải sự khinh khi như bây giờ.




Chắc các bạn du học sinh cũng biết, rất khó kết bạn với những du học
sinh của nước phát triển đúng không? Lúc tôi còn đi học, trong lớp tôi
có Hàn Quốc với Đài Loan, bọn chúng hay hỏi tôi thế này: “Có vẻ có
tiền là qua Việt Nam cưới được vợ hả bạn? Giống như mua vợ vậy? Ở nước
bọn tao cô dâu Việt nhiều lắm, gái việt Nam cũng xinh lắm nhỉ!” rồi hô
hố cười. Lúc đó không biết các bạn có còn tự hào nữa không, nhưng tôi
thì thấy vừa  giận vừa nhục. Các bạn thích kpop, diễn viên Hàn, phim
Hàn…không ai cấm và cũng chẳng có gì sai. Tôi thỉnh thoảng vẫn xem
phim Hàn. Nhưng các bạn có biết khi qua Nhật lưu diễn, họ phải chào
khán giả bằng tiếng Nhật, hát vài bài hát tiếng Nhật, lễ phép và rất
tôn trọng khán giả, chứ không dám có thái độ phách lối và trịch thượng
như khi qua Việt Nam đâu. Một khi thần tượng không coi mình là Fan thì
các bạn đừng tự đánh mất giá trị của bản thân mình. Giá trị của bản
thân do dân tộc , cha mẹ ban cho ta, nó là vô  giá, hãy biết trân
trọng.

Cuối cùng điều tôi buồn cười và luôn thắc mắc, là mỗi khi có một người
gốc Việt nào đó, đoạt giải lớn trong các cuộc thi, từ thể thao đến
khoa học, thì các bạn tung hô,rồi lên mạng comment “tự hào Việt Nam”,
trong khi người trong cuộc chưa hẳn đã nghĩ như vậy. Vì sao? Tuy trong
người họ mang dòng máu Việt, nhưng nơi tài năng họ phát triển không ở bản
xứ, công trình nghiên cứu của họ là ở nước ngoài, hoàn toàn không dính
líu gì đến Việt Nam, nhưng các bạn vui như thể họ là thân thích của
chính mình vậy. Mới gần đây thôi, phó thủ tướng gốc Việt của Đức đã
từng thổ lộ ngoài chuyện công ra, ông không muốn quay về VN với tư
cách cá nhân, như một gáo nước lạnh cho vào những lời khen ngợi, những
lời mời gọi nồng nhiệt từ đất nước của nhũng con người “thân thiện,
hiền hoà, hiếu khách” dành cho ông. Điều này các bạn nên suy nghĩ! Còn
nữa, thỉnh thoảng cũng có người Việt được vinh danh trên trường quốc
tế, nhưng khi Việt Nam mới có một, thì những nước xung quanh ta có rất
rất nhiều rồi.

Tôi nói điều này không phải để chê bai người Việt, mà là muốn mọi
người nhìn lên, mà phấn đấu thêm chứ đừng vì thế mà tự đắc. Tôi là
người Việt, tôi không tự hào về điều đó, tôi đã cố để mình không còn
là người Việt nữa, giờ tôi đã toại nguyện. Nhưng tôi hy vọng trong
tương lai gần,các bạn làm cho tôi cảm thấy hối hận, về điều mình đã
nghĩ và đã làm. Tôi đang rất mong đợi điều đó. Tôi biết ý kiến của tôi
sẽ gặp nhiều phản đối,và hứng được nhiều gạch đá. Nhưng với những ai
chưa từng đi và sống ở nước ngoài, và bị phân biệt đối xử vì là người
Việt, thì tôi sẽ không chấp. Nhưng những ai đã từng sống ở nước ngoài,
mà phản đối ý kiến của tôi, thì tôi sẽ rất vui và sẵn lòng được chất
vấn.

Tác giả: Lê Trâm




Không có nhận xét nào: