Thứ Hai, 13 tháng 5, 2013

Nợ Mẹ, nợ Đấng sinh thành


Nợ Mẹ, nợ Đấng sinh thành
Hôm qua là Ngày của Mẹ (Mothers Day) lẽ ra đưa ngay bài viết này. Nhưng thấy thiên hạ post lên nhiều bài vở và tranh ảnh về chủ đề này nên để lại bữa nay mới đưa.
Mời bà con và các bạn đọc và ngẫm nghĩ tâm sự của một người con với người mẹ của mình.
Kể như đây là một tâm sự - mà đồng thời cũng là tâm trạng của sự hối hận mà khi đứa con kia khôn lớn biết được chính mình đã nhiều lúc “không phải” với mẹ. Biết được thế thì đã muộn mằn... 
Phải chăng đứa con kia cũng chính là tất cả chúng ta, những người luôn mắc nợ cha mẹ sinh ra và nuôi lớn chúng ta thành người. Và cho dù - mình chắc chắn nói được thế này -, là chúng ta báo đáp mẹ cha được bao nhiêu đi nữa thì cũng chẳng thể sánh được công lao biển trời của Đấng sinh thành. Mọi người cứ ngẫm mà xem...

Vệ Nhi

------


Tôi nợ mẹ một lời cảm ơn...

- Khi bạn được sinh ra, mẹ ôm bạn trong tay.

Bạn cảm ơn mẹ bằng cách gào lên ầm ĩ.

- Khi bạn 1 tuổi, mẹ cho bạn ăn và tắm cho bạn.
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách quấy khóc khiến mẹ mất giấc ngủ.

- Khi bạn 2 tuổi, mẹ dạy bạn tập đi.
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách chạy biến đi khi mẹ gọi.

- Khi bạn 3 tuổi, mẹ nấu cho bạn ăn ngon.
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách bỏ thừa thức ăn.

- Khi bạn 4 tuổi, mẹ mua bút chì màu cho bạn.
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách tô vẽ lung tung lên tường.

- Khi bạn 5 tuổi, mẹ cho bạn ăn mặc đẹp vào những ngày lễ.
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách nhảy ngay vào vũng nước bẩn.

- Khi bạn 6 tuổi, mẹ đưa bạn đến trường.

Bạn cảm ơn mẹ bằng cách kêu loạn xị “Con không đi học đâu”


 
- Khi bạn 7 tuổi, mẹ mua bóng cho bạn chơi.
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách đá nó vào cổng cửa nhà hàng xóm.

- Khi bạn 8 tuổi, mẹ mua kem cho bạn ăn.
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách làm vung vãi đầy kem ra áo quần.

- Khi bạn 9 tuổi, mẹ mua đàn cho bạn tập.
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách chẳng bao giờ thèm động đến.

- Khi bạn 10 tuổi, mẹ chở bạn đi khắp nơi,từ trường học đến những buổi sinh nhật ở nhà bạn bè.
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách nhảy ngayxuống xe khi đến nơi,chẳng thèm quay lại chào mẹ.

- Khi bạn 11 tuổi, mẹ đưa bạn và bạn bè đi xem phim.

Bạn cảm ơn mẹ bằng cách đòi ngồi cách xa khỏi mẹ.

- Khi bạn 12 tuổi, mẹ nói bạn không được xem một số chương trình và một số sách báo cấm trẻ con xem.
Bạncảm ơn mẹ bằng cách chờ mẹ ra khỏi nhà là xem.

- Khi bạn 13 tuổi, mẹ khuyên bạn cắt tóc.

Bạn cảm ơn mẹ bằng cách nói rằng mẹ chẳng có con mắt thẩm mỹ.



- Khi bạn 14 tuổi, mẹ cho bạn tiền đi nghỉ mát với bạn bè một tuần.
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách chẳng thèm gọi điện về nhà một lần.

- Khi bạn 15 tuổi, mẹ đi làm về và mong bạn ra đón.
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách ngồi lì trong phòng mình và xem ti vi.

- Khi bạn 16 tuổi, mẹ dạy bạn đi xe máy.
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách lấy xe đi lúc nào bạn muốn.

- Khi bạn 17 tuổi, mẹ đang chờ một cú điện thoại quan trọng.
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách nói chuyện điện thoại với bạn bè suốt buổi tối.

- Khi bạn 18 tuổi, mẹ khóc khi bạn tốt nghiệp trung học.
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách đi liên hoan với bạn bè đến tận tối khuya.

- Khi bạn 19 tuổi đi học đại học,mẹ chở bạn đến trường, cầm túi xách cho bạn.
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách nói mẹ đi về ngay từ xa cổng trường để khỏi xấu hổ với lũ bạn.

- Khi bạn 20 tuổi, mẹ hỏi bạn đã có bạn trai/ bạn gái chưa?
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách nói “Không phải việc của mẹ”

- Khi bạn 21 tuổi, mẹ khuyên bạn về nghề nghiệp tương lai.
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách nói “Con chẳng muốn như mẹ”

- Khi bạn 22 tuổi, mẹ ôm bạn khi bạn tốt nghiệp đại học.
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách đề nghị mẹ cho đi du lịch thật xa.

- Khi bạn 23 tuổi, mẹ tặng bạn nhiều thứ cho căn hộ bạn mới thuê ở riêng.
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách bảo bạn bè là căn hộ sao mà xấu xí thế.

- Khi bạn 24 tuổi, mẹ gặp người yêu của bạn và hỏi về kế hoạch của 2 người.
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách rên lên “Thôi đi mẹ”

- Khi bạn 25 tuổi, mẹ giúp bạn làm lễ kết hôn.
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách chuyển nhà đi thật xa”

- Khi bạn 30 tuổi, mẹ gọi điện và khuyên bạn về việc nuôi dạy con cái.
Bạn cảm ơn mẹ và nói “Bây giờ mọi thứ khác rồi mẹ ơi”

- Khi bạn 40 tuổi, mẹ gọi điện nhắc về sinh nhật của một người họ hàng.
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách nói “Con bận lắm”

- Khi bạn 50 tuổi, mẹ ốm và cần bạn chăm sóc.
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách đọc sách về việc bố mẹ trở thành gánh nặng của con cái như thế nào.

* Rồi một ngày, mẹ mất

Tất cả những gì bạn chưa bao giờ làm, bây giờ trôi vụt qua trước mắt bạn
như một tia sét.
Chẳng có gì có thể thay thế được mẹ.
Dù có
Những khi mẹ chẳng phải là người bạn tốt nhất.
Có khi mẹ bất đồng với bạn, nhưng mẹ vẫn là mẹ của bạn.
Mẹ luôn ở bên cạnh, lắng nghe những nỗi buồn, những lo lắng của bạn.
Bạn hãy tự hỏi mình xem, bạn đã dành đủ thời gian cho mẹ chưa?

Và liệu

BẠN CÓ YÊU MẸ KHÔNG?




Thời gian trôi qua rất nhanh,
Hãy trân trọng những giây phút bạn còn đang có bố mẹ ở bên
Để bày tỏ sự yêu thương của mình với các bậc sinh thành nhé!

(Không rỏ tác giả)

Không có nhận xét nào: