Thứ Năm, 12 tháng 11, 2009

Nỗi cô đơn ghê gớm


Nỗi cô đơn ghê gớm

Tôi từng có những bài viết trên blog về các lợi thế và tiện ích của internet. Cùng với các thứ công nghệ mới và tiên tiến khác, thời đại gọi là @ này đã đưa lại cho con người bao nhiêu kiến thức và niềm vui tức thì và đôi khi thật là lớn lao nữa.

Bạn thử mà xem. Có một hòm thư, một trang blog, dùng một tiện ích của Yahoo (như YM - Yahoo Messenger), hoặc của Skype, bạn có thể viết thư hoặc nói chuyện với bạn bè của mình ở bất cứ nơi đâu trong nước và trên thế giới này nếu các chỗ đó có internet. Chưa kể cũng có thể nói chuyện, viết thư với/cho cả những người không hề quen biết khi bạn vào Chat-room chẳng hạn... Chẳng là bạn "sống thêm" nhiều cuộc sống, mở ra nhiều tầm mức quan hệ xã hội mà trước đây mơ cũng không nghĩ ra được...

Đúng là không những giới trẻ, mà ngay cả những người thế hệ đã nghỉ hưu như chúng tôi cũng được hưởng lợi. Trừ phi bạn nào đó không quan tâm và dị ứng với cái máy tính và chiếc điện thoại di động. Thì chịu, đành "pó-tay.com" mà thôi.

Thuộc phái cổ vũ nhiệt thành cho internet, nên hay nghĩ đến mặt được của phương tiện này. Vẫn biết chuyện hai mặt của tấm huân chương, nhưng không lường được hết.

Đó là chuyện gần đây tôi search mạng, tìm đọc được một loạt bài của chính các bạn trẻ tuổi, nói về thời đại số hóa này, không khỏi giật mình và cũng lo lắng.

Thời đại số hóa, @ này đã khiến một số bạn trẻ phải sống khác đến thế này chăng? Nó dần biến dạng con người, tâm tư tình cảm đến mức vậy thì cũng phải coi chừng.
Thực hư đã đến nỗi này chưa, hay chỉ là cá biệt? Tôi mang câu hỏi này đặt lên bàn, để mọi người chúng ta cùng nhìn nhận và suy nghĩ vào bề sâu của một vấn đề xã hội, về tuổi trẻ.

Không viết dài nữa, tôi dẫn dưới đây một trong những bài viết mà tôi thấy khá điển hình của tâm trạng các bạn trẻ tuổi để cùng tham khảo.

NGUYỄN VĨNH
Nguồn: http://vn.myblog.yahoo.com/vinhnv43/article?new=1&mid=938
-------------------------
Bài dưới đây của “doanchithuy blog”, đăng trong mục “Tản mạn” (Thế giới blog):

Thế hệ mất mát!


Cánh cửa nhà đóng kín sau giờ làm việc. Màn hình máy tính sáng hầu như 24/7. Những buổi tối bơ vơ. Đó là cuộc sống của tôi và bao bạn trẻ khác - những thanh niên sống trong thời đại của sóng mobile không ngừng bủa vây, của mạng lưới Internet ngày càng rộng và của nhịp điệu chứng khoán lên xuống thất thường.

Đi 500m có một máy rút tiền. Lái xe vài cây số sẽ thấy một siêu thị. Các cửa hàng bán đồ hiệu mọc lên ở khắp nơi. Cuộc sống đang bày ra, đầy đủ và vật chất. Chúng tôi lao vào cuộc sống đó. Không hẳn với tâm lý hưởng thụ, chỉ vì không thể đứng ngoài. Nhưng, chưa bao giờ tôi thấy thiếu thốn và nghèo đói như bây giờ.

Tôi sống cùng hai cô bạn. Đã từng rất thân nhau. Thuộc mọi thói quen, sở thích, thậm chí cả lịch đi về của nhau. Nhưng, mọi thứ thay đổi từ khi chiếc dây cáp Internet mảnh mai màu đen được nối đến cửa sổ nhà mình. Một bộ switch 3 cổng chia ra 3 nhánh dây trắng. Một cuộc sống mới bắt đầu. Nói chuyện với nhau bằng mạng. Mọi công việc giải quyết trên mạng. Xem TV trên mạng. Cuộc sống ảo tràn ngập thông tin, tràn ngập người giống mình, tràn ngập các thứ để đọc, để xem, để nghiên cứu.
Tôi có thêm nhiều bạn mới, không sợ không có ai nói chuyện vào những tối ở nhà một mình. Hầu như, tôi và các bạn cùng nhà không còn đi chơi với nhau. Tìm ra thời gian để nói chuyện cùng nhau thật khó! Có nhiều lúc tôi phát điên lên vì cô đơn giữa ngôi nhà thênh thang lặng như tờ. Tôi biết, hai cô bạn tôi cũng vậy, nhưng không ai dám làm phiền ai, vì sợ ảnh hưởng đến thời gian và công việc của nhau.

Nhưng tôi không thể là một người chỉ nói chuyện bằng tay. Vì thế, sẽ có ngày tôi quay ra nói chuyện với con khỉ bằng bông trên giường, hoặc 4 bức tường trắng xung quanh mình. Cứ triền miên như thế. Nhiều người thuộc thế hệ tôi đã rơi vào trầm cảm. Chứng stress nặng không còn quá hiếm hoi, còn nhẹ thì là điều đi đâu cũng thấy. Trầm cảm nghĩa là cô đơn, là hoảng loạn trong cõi bế tắt của chính mình.
Tại sao lại thế? Tôi có công việc, có thu nhập, có bạn bè, quan hệ xã hội, nhưng sao vẫn cô đơn đến khủng hoảng? Bởi tôi vẫn là một người Việt Nam truyền thống, tôi vẫn cần những mối quan hệ thực chất, những gặp gỡ và nói chuyện thực chất chứ không phải qua qua bàn phím và câu chữ. Nhưng tôi không thể làm khác đi.
Tôi nhớ lời một cô bạn tôi, nói cách đây đã gần năm: “Đòi hỏi gì nữa, trong cái thời buổi mà ngoại tình xảy ra như cơm bữa thế này, có một tên để mà yêu trọn vẹn là tốt lắm rồi”. Vậy là hóa ra, vì sống trong thời đại này, người ta có quyền ngoại tình, có quyền vì một người yêu mới mà chia tay người yêu cũ chỉ với lý do đơn giản “không hợp nhau”? Và chúng ta buộc phải chấp nhận? Vậy thì đâu là tình yêu?
Cứ ngẫm nghĩ thế, rồi tôi thấy thương tôi, thương cho tất cả chúng tôi. Chúng tôi lớn lên trong thời đại mà mọi thứ thay đổi với tốc độ chóng mặt, mọi nền văn hóa, mọi quan niệm va chạm nhau đến nảy lửa và chúng tôi phải bơ vơ tìm cho mình một lối đi, một lẽ sống, một niềm tin. Bởi nếu không có niềm tin, chúng ta không thể sống nổi.
Đã từng có một thế hệ mất mát ở Nhật Bản, thế hệ lớn lên sau cuộc khủng hoảng kinh tế triền miên và phải chịu nhiều thiếu thốn công việc, tiền bạc và tình cảm. Vậy tôi và một số bạn trẻ khác liệu có phải là một thế hệ mất mát của Việt Nam hay không, khi đang sống giữa một đất nước 80 triệu dân mà nhiều đêm hoang mang không tìm nổi cho mình một người bạn chân thật để tâm tình, chỉ biết trải lòng mình lên blog mà đóng kín với những người xung quanh?
Có phải là thế hệ mất mát không, khi mà nhiều ngày quay cuồng trong đống việc ở cơ quan, giữa hàng trăm người mà vẫn thấy bơ vơ không có điều gì để hướng về?
Theo Blog Doanchithuy

Không có nhận xét nào: