Loading...

Thứ Bảy, 8 tháng 9, 2012

Hoàng Sa Tiếu Ngạo Phú



Hoàng Sa Tiếu Ngạo Phú


Cuối tuần "tiếu ngạo" cùng văn chương chữ nghĩa chút chơi, các bạn và bà con nhỉ.

Chơi ngày nghỉ, đúng, nhưng "tiếu ngạo" với Hoàng Sa - Trường Sa lúc này thì khó "tâm nhàn tâm nghỉ" cho được! Mà là phải nghĩ ngợi, lo lắng vì bao nhiêu là thử thách gian nan trước mắt và lâu dài. Đó là vấn đề vận mệnh đất nước, chủ quyền của  cả dân tộc ta lúc này trước lịch sử... 

Tuy nhiên có điều này động viên an ủi, chắc chắn khi đọc xong bài Phú ai cũng thế, cảm xúc dâng trào, rất tự hào với ông cha chúng ta, rồi đến các thế hệ hậu duệ của các bậc tiên liệt nối tiếp nhau để ngẩng cao đầu, trong cái thế hiên ngang với chiến công hiển hách trước bao thế lực xâm lược bạo tàn suốt chiều dài lịch sử... Và ta có quyền "tiếu ngao", cười vào mặt quân thù khi nhìn lại những thử thách và chiến công, những thăng trầm, tiến lui của bao biến cố và số phận...

Cám ơn tác giả Kha Tiệm Ly đã chuyển cho bài văn ý tứ sâu sắc, lời lẽ cân nhắc mạch lạc đâu vào đấy như thế này, xứng điểm "khuyên tròn" cho thể loại Phú - thứ nghệ thuật của cổ văn mà không phải ai cũng sáng tác thành công được. Dù biết bài Phú này đã lan truyền trên nhiều trang mạng ít tháng trước đây, có thể bạn đã đọc, nhưng chủ blog tôi vẫn đưa lên để ai chưa thấy thì đọc, đã đọc rồi cũng nên một hai lần đọc lại...


VỆ NHI

------



Hoàng Sa Tiếu Ngạo Phú


Tác giả: Kha Tiệm Ly




Tưởng rằng,

Tổ tiên có lắm bậc đại hiền,

Tử tôn ắt nhiều người cao đức.



Ngờ đâu,

Cây cha thẳng, mà tủa cành, nhánh cong queo,

Giống mẹ lành, lại trỗ trái, hoa đắng nghét!

Thương cho các ông thầy Lão Đam, Mặc Địch, Khổng Khâu,

Lại có mấy thằng trò Bàng Quyên, Hòa Thân, Hòa…Thiết (!)

Lời cũng như sách, đều dạy phong ngôn hòa ái, khiêm cung,

Mặt dẫu giống người, nhưng quen dã tính hung hăng, tàn ác.

Với kẻ thù, mi quen tuồng làm tớ làm tôi,

Với đồng bào, mi giở thói sát nhơn sát đức!




Đạo đức thì,

Làm thức ăn bằng giấy các-tông,

Chế thuốc uống bằng đồ bánạp!

Xem con người như chó như heo,

Coi mạng sống như rơm như rác!




Chí khí thì,

Dân hàng trăm triệu (1), mà chịu bại dưới vó ngựa Mãn, Mông,

Quân mấy mươi muôn (1), mà đầu hàng trước gót giày Anh, Nhật!

Để chúng lấy Giang Bắc nhanh như trở mặt bàn tay,

Để chúng chiếm Giang Nam dễ như lấy đồ trong bọc!

Mất muôn dặm đất (1) mà  còn chẳng chịu hèn?

Đọa trăm triệu dân (1) mà lại chưa biết nhục?




Ôi!

Thẹn cho đất rộng nghìn vuông,

Tủi cho thân cao bảy thước!

Trên đầu lột mũ cánh chuồn, bỏ hết cổ trang,

Nửa sọ thắt tóc đuôi sam, tuân theo tân pháp!

Mỏi gối vì câu “vạn tuế” mà bỏ nước bỏ dân,

Trẹo lưng bởi kiếp “nô tài”nên quên vinh quên nhục!




Chẳng trách,

Tình đồng chí vừa mới quen tai,

Câu hảo bằng còn chưa ráo mực!

Cắt cáp tàu, không chừa thói cuồng ngông,

Cướp hải phận , lại ló mòi láo xấc!

Vạch đường Chữ U (2), đúng là lưỡi mối miệng lằn,

Nói câu hữu nghị, khác chi tâm xà khẩu Phật!




Nầy bọn mi!

Chớ huênh hoang mà lấy thịt đè người.

Đừng khờ dại mà lấy gươm chém sắt!

Hoàng Sa ta còn trăm triệu anh em, chỉ cách có mấy giờ bay,

Hoàng Sa ta còn hàng vạn kiều bào, chỉ cách nửa vòng trái đất.

Nếu mi liều lĩnh cho hỏa tiễn rời giàn,

Thì ta lập tức quay thần công nhả đạn!

Hàng vạn tấm lòng đang náo nức hồi hương,

Hàng trăm con tàu đang sẵn sàng rẽ nước!

Lãnh thổ, lãnh hải, xưa nay đâu phải một bận tranh cường,

Bọn ta, bọn mi, đến giờ cũng đã bao phen so đọ sức?




Nhớ chăng?

Chèo Ngô Vương sục sôi song nước, dìm xâm lăng dưới đáy Bạch Đằng,

Gươm Thường Kiệt sang sảng lời thơ, truyền tuyên ngôn bên bờ Như Nguyệt.

Đánh đường núi, thây chất kín đèo,

Đánh đường sông, dòng trôi nghẽn xác!

Tiếng quân hò rung chuyển Ải Nam Quan,

Khí thế dậy lung lay thành Kinh Bắc.

Mới nghe tên, đã sợ mất thần hồn,

Nhác thấy bóng, vội chạy bung đầu tóc!




Vì thế,

Thấy cây nhọn, ngỡ cọc Bạch Đằng, rồi bịt mắt ôm tim,

Thấy sắc đỏ, tưởng nước Hồng Hà, vội lấy tay bưng mặt!

Thấy yếm đào, nhớ hồn ma Lục Dận chợt kiêng hùng khí Triệu Nương;

Vào hiểm địa, nhớ mồ tổ Liễu Thăng bỗng sợ thần oai Lê Sát!

Nếu ta lại đem Mã Yên ra dọa, ắt  mặt lắm kẻ xanh lè,

Nếu ta còn đem Tốt Động ra đe, chắc môi bọn mi tím ngắt!



Mới đây thôi,

Ngụy Văn Thà theo tàu tuẩn tiết, chữ DŨNG còn ghi,(4)

Trần Đình Phương vì đảo hi sinh, chữ TRUNG mãi nhắc.(5)

Xem tử sinh là hạt bụi, sợi lông,

Đặt chí khí như tấm gang, lá thép!

Khè lửa mạnh mới biết vàng thau,

Đọ sóng dữ mới hay hào kiệt!



"Đằng giang tự cổ huyết do hồng" (Sông Đằng từ xưa máu còn đỏ) mà người dân giương cao biểu ngữ trong một cuộc biểu tình bảo vệ chủ quyền đất nước




Xưa nay,

Kế hành binh ngoài chỗ dựa quân cơ,

Giành thắng lợi cốt nhằm vào nhân đức.

Huống chi ta,

Bên sau, lớp lớp nhân dân đang ngụt chí diệt thù;

Phía trước, hàng hàng chiến sĩ quyết đồng lòng giữ nước.

Gươm tôi đúng lửa, hào quang lòe ba cõi quỉ thần,

Binh dụng phải thời, hùng khí át hai vầng nhật nguyệt!




Còn mi,

Tay bốc tay hốt, sao không tu tánh sửa mình,

Trước bại sau thua, sao chẳng kiêng oai nể mặt?

Nếu mi ngoan cố còn vẽ “lưỡi bò”, (3)

Thì ta quyết tâm luôn tung kiếm thép! (3)

Với chúng ta mà dám dựa pháo, cậy tàu,

Thì bọn mi sẽ tự lấy tro bôi mặt!




Một mai,

Dù cho gió đổi màu mây,

Dù cho máu pha màu cát.

Hoàng Sa ta cũng không cho mi lượm viên sỏi của Duy Mộng, Quang Hòa, Hoàng Sa ta cũng không cho mi lấy… phân chim của Cam Tuyền, Vĩnh Lạc.(6)

Đó là công lao cha mẹ ta, dựng nên một dải sơn hà,

Đó là xương máu anh em ta, giữ yên ba miền tổ quốc.

Ta giữ nước bằng mưu trí thần sầu,

Ta giữ nước bằng chiến công oanh liệt!

Ta giữ nước bẳng một dân tộc anh hùng,

Ngươi “giữ nước” bằng dãy trường thành khiếp nhược!!!




Cảm khái câu:

“Thà làm quỷ nước Nam”;

Hơn làm vua đất Bắc”.




Hoàng Sa ta,

Thân dựa mũi gươm,

Ngựa treo đầu giặc.

Đem xương gởi  ở chiến trường.

Lấy máu giữ từng tấc đất.

Hẹn với lòng một nhục một vinh,

Thề với giặc một còn một mất!




Nhớ cho,

Coi mặt mà bắt hình dong,

Hối hận bây giờ còn kịp!

Bút thép lời gang,

Hoàng Sa hạ bút!



-----



Chú thích:


(1)                    Những con số minhhọa. Tượng trưng cho nhiều, lớn. 

(2)                    Đường Chữ U hay Đường Lưỡi Bò, là vùng biển mà Trung quốc tự khoanh vùng, rồi đòi làm hải phận cho mình. 

(3)                    “lưỡi bò”, “kiếm thép”. (Tác giả không viết hoa) dụng ý… “chơi chữ”! 
(4)                    Sự kiện, năm 1974: Khi tàu HQ-10 bị địch bắn cháy, Hạm trưởng Ngụy Văn Thà tuẩn tiết theo tàu. 
(5)                    Sự kiện năm 1988, Trung úy Trần Đình Phương trước lúc hi sinh, nói: “Thà hi sinh, chứ không để mất đảo!” 
(6)                    Tên những đảo trong QĐ Hoàng Sa.




Không có nhận xét nào: